Thứ Hai, 21 tháng 5, 2012

BẠO LỰC HỌC ĐƯỜNG


PHÒNG GD&ĐT BÌNH CHÁNH
TRƯỜNG THCS PHẠM VĂN HAI


BẠO LỰC HỌC ĐƯỜNG
Thực trạng – Nguyên nhân
và Giải pháp ngăn chặn





Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2012

Những hình ảnh cảm động về Trường Sa thân yêu

Ngày mới trên đảo Đá Tây, thật thanh bình và yên ả…. Phóng viên ảnh Hoàng Chí Hùng – chủ nhiệm Câu lạc bộ nhiếp ảnh Du Lịch TP.HCM nói trong cảm xúc: “Có đến đây, mới cảm nhận hết vẻ đẹp non sông, gấm vóc Việt Nam. Cảm xúc chủ quyền đất nước trong lòng như đang sôi sục….”.















Đảo An Bang hiện đại nằm chơi vơi giữa trời, biển xanh ngắt một màu. Bước chân của Hoàng Chí Hùng đã đặt chân lên vùng đất thiêng liêng, đang thay da, đổi thịt từng ngày này. Anh đã đi qua các đảo thuộc quần đảo Trường Sa: An Bang, Đá Tây, Đá Nam, Phan Vinh, Lưu Luyến, Sinh Tồn, Song Tử Tây, Trường Sa Lớn. Bằng tình yêu đất nước của đứa con mang trong người dòng máu Lạc Hồng, anh đã có những giây phút thăng hoa cảm xúc, thu vào ống kính những hình ảnh tuyệt đẹp của đất, trời, biển….















Đảo Đá Nam vươn mình phát triển nơi đầu sóng, ngọn gió.















Đảo Phan Vinh can trường trong gió bão.















Khung cảnh trù phú trên đảo Trường Sa Lớn














“Cô gái” Sơn Ca nằm nghiêng mình giữa trời, biển, duyên dáng và đẹp tinh khiết như trong cổ tích.












Đảo Sinh Tồn hiện ra thơ mộng.













Những căn nhà tường, ngói đỏ khang trang, thấp thoáng giữa màu xanh cây trái trù phú trên đảo Song Tử Tây.















Cuộc sống nhộn nhịp trên đảo Trường Sa Lớn.

Trước đây, đảo Nam Yết chỉ bạt ngàn dừa, mu u, nhào, phong ba và là nơi nhiều loài chim biển sinh sống. Bàn tay cần cù của con người đã xây dựng nên một hòn đảo sạch đẹp, trong lành như ngày nay.












Tàu HQ996, làm nhiệm vụ chuyên chở nước ngọt, lương thực, thuốc men và cả tình người, là chiếc cầu nối giữa đất liền và các đảo.















Cột mốc thiêng liêng, khẳng định chủ quyền tổ quốc trên đảo Nam Yết.

Buổi chiều yên bình tại khu vực quần đảo Hoàng Sa...















Đảo Trường Sa Đông

Cô giáo xả thân cứu học trò

TT - Hàng trăm người Trung Quốc đã tụ tập tại Bệnh viện ĐH Y dược Cáp Nhĩ Tân, tỉnh Hắc Long Giang, để đóng góp tiền ủng hộ cô giáo Trương Lệ Lị - người bị nghiến nát đôi chân khi xả thân cứu học trò của mình.

 Cô Trương hiện đã thoát khỏi tình trạng hôn mê nhưng sức khỏe vẫn chưa ổn định - Ảnh: CNR

Tính đến 16g ngày 17-5, số tiền ủng hộ cô giáo 29 tuổi này đã lên đến 2,26 triệu nhân dân tệ (360.000 USD).
Lúc 8g38 ngày 8-5, một chếc xe khách lao thẳng về phía hai em học sinh Trường THCS Giai Mộc Tư đang chuẩn bị lên xe buýt của trường. Bất chấp nguy hiểm, cô Trương, đứng cách đó 1m, dùng thân mình đẩy hai học sinh thoát chết. Còn cô...
Biết được câu chuyện xả thân cứu học trò của cô Trương, hàng triệu cư dân mạng đã gọi cô là “cô giáo đẹp nhất”, và ngày 14-5 Bộ Giáo dục Trung Quốc đã phong tặng cô danh hiệu “Nhà giáo ưu tú toàn quốc”.
ĐÔNG PHƯƠNG (Theo THX, Chinanews)

Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012

Kỹ năng mềm - Quyết định 75% sự thành đạt

Kỹ năng "mềm" (soft skills) là thuật ngữ dùng để chỉ các kỹ năng quan trọng trong cuộc sống con người như: kỹ năng sống, giao tiếp, lãnh đạo, làm việc theo nhóm, kỹ năng quản lý thời gian, thư giãn, vượt qua khủng hoảng, sáng tạo và đổi mới...
Trong buổi phỏng vấn thi tuyển vào công ty Unilever, đang trao đổi về nghiệp vụ kinh doanh, bất ngờ nhà tuyển dụng hỏi: “Theo em, nếu phi một con dao vừa dùng để phết bơ thì mặt nào sẽ tiếp đất, mặt phết bơ hay không phết bơ?”. Trước câu hỏi bất thình lình như thế, bạn sẽ lúng túng hay bạn sẽ mỉm cười và đáp lại câu hỏi bằng một câu trả lời đầy thuyết phục? Thật ra, ý đồ của các nhà tuyển dụng chính là nằm ở những câu hỏi "vu vơ" này là nhằm kiểm tra kỹ năng "mềm" của các ứng viên. Với những câu hỏi này, không có một đáp án cụ thể nào cả mà quan trọng là ứng viên phải thuyết phục được nhà tuyển dụng tin vào đáp án của mình.

Thế nào là kỹ năng mềm?
- Kỹ năng "mềm" (soft skills) là thuật ngữ dùng để chỉ các kỹ năng quan trọng trong cuộc sống con người như: kỹ năng sống, giao tiếp, lãnh đạo, làm việc theo nhóm, kỹ năng quản lý thời gian, thư giãn, vượt qua khủng hoảng, sáng tạo và đổi mới... là những thứ thường không được học trong nhà trường, không liên quan đến kiến thức chuyên môn, không thể sờ nắm, không phải là kỹ năng cá tính đặc biệt mà phụ thuộc chủ yếu vào cá tính của từng người. Chúng quyết định bạn là ai, làm việc thế nào, là thước đo hiệu quả cao trong công việc.
- Những kỹ năng “cứng” (hard skills) ở nghĩa trái ngược thường xuất hiện trên bản lý lịch, khả năng học vấn của bạn, kinh nghiệm và sự thành thạo về chuyên môn. Bạn nghĩ rằng người ta sẽ rất ấn tượng với hàng loạt các bằng cấp của bạn, một số lượng lớn các kinh nghiệm có giá trị và những mối quan hệ ở vị trí cao. Nhưng chỉ những điều đó thôi có thể không đủ để giúp bạn thăng tiến trong công việc. Bởi bên cạnh đó, bạn còn cần phải có cả những kỹ năng “mềm” vì thực tế cho thấy người thành đạt chỉ có 25% là do những kiến thức chuyên môn, 75% còn lại được quyết định bởi những kỹ năng mềm họ được trang bị. Chìa khóa dẫn đến thành công thực sự là bạn phải biết kết hợp cả hai kỹ năng này.
9 kỹ năng "mềm" cơ bản (Theo Sean Hawitt - Chuyên gia tư vấn nghề nghiệp - Every 2nd Thursday):
1. Có ý chí chiến thắng, có quan điểm lạc quan
Bạn có lạc quan, vui vẻ không? Bạn sẽ tạo được niềm sự thích thú và say mê công việc đó chứ?
-Tất cả chúng ta đã từng nghe lời khuyên hãy nhìn cốc nước còn đầy một nửa tốt hơn là nhìn nó đã vơi đi một nửa. Ở nơi làm việc, cách nghĩ lạc quan này có thể giúp bạn phát triển trên một chặng đường dài. Tất cả mọi cái nhìn lạc quan đều dẫn đến một thái độ lạc quan và có thể là một vốn quý trong môi trường làm việc, đánh bại thái độ yếm thế và bi quan.
-Chìa khóa để có một thái độ lạc quan là bạn giải quyết một sự trở ngại hay thách thức như thế nào khi gặp phải. Ví dụ, thay vì than phiền về khối lượng công việc gây stress, hãy nghĩ về nó như một cơ hội để thể hiện khả năng làm việc tích cực và hiệu quả của bạn.
2. Có tinh thần đồng đội, hòa đồng với tập thể
Bạn có khả năng làm việc tốt theo nhóm? Bạn đóng góp tích cực và đôi khi như kiêm vai trò là người lãnh đạo?
- Các nhà tuyển dụng rất thích những nhân viên thể hiện được khả năng làm việc tốt trong tập thể. Hòa đồng với tập thể không chỉ có nghĩa là có tính cộng tác mà còn thể hiện được khả năng lãnh đạo tốt khi có thời điểm thích hợp.
- Có thể tới một lúc nào đó, sự xung đột xuất hiện trong tập thể của bạn, hãy tỏ ra chủ động dàn xếp. Khi bạn thấy tập thể của mình đang bị sa lầy trong một dự án, hãy cố gắng xoay chuyển tình thế, đưa cách giải quyết theo một hướng khác. Và bạn làm gì nếu bình thường bạn không làm việc trong một nhóm? Hãy cố gắng tỏ ra sẵn sàng hợp tác trong công việc và thiết lập nên các mối quan hệ công việc với mọi đồng nghiệp nếu có thể. Học cách nói những điều bạn nghĩ như thế nào và thể hiện bằng ngôn ngữ cử chỉ ra sao.
3. Giao tiếp hiệu quả
Bạn có phải là người vừa biết nói chuyện, vừa biết lắng nghe? Bạn có thể chia sẻ những tình huống trong công việc và yêu cầu của mình với các đồng nghiệp, khách hàng… một cách tích cực và xây dựng.
- Kỹ năng giao tiếp tốt là một thế mạnh đối với bất cứ ai trong công việc. Giao tiếp là phương tiện cho phép bạn xây dựng cầu nối với đồng nghiệp, thuyết phục người khác chấp nhận ý kiến của bạn và bày tỏ được nhu cầu của bạn.
-Nhiều điều nhỏ nhặt bạn đã từng thực hiện hàng ngày - có thể có những điều bạn không từng nghĩ đến lại có một sự ảnh hưởng rất lớn tới kỹ năng giao tiếp của bạn. Sau đây là những điều bạn nên lưu ý khi giao tiếp với những người khác:
+ Nhìn thẳng vào mắt người đối diện.
+ Đừng tỏ ra bồn chồn.
+ Tránh những chuyển động cơ thể khiến bạn bị tách ra khỏi họ.
+ Đừng nói chuyện chỉ để nói, hãy tập trung vào một vấn đề.
+ Phát âm một cách chính xác.
+ Sử dụng ngữ pháp chuẩn thông thường.
- Nói chung, bạn nên để ý tới cách sử dụng từ ngữ của mình để tạo ấn tượng với người đối thoại. Cũng đừng quên rằng một trong những kỹ năng giao tiếp là biết lắng nghe.
4. Tự tin:
Bạn có thực sự tin rằng mình có thể làm được công việc này? Bạn có thể hiện thái độ bình tĩnh và tạo sự tự tin cho người khác? Bạn có khuyến khích được mọi người đặt các câu hỏi cần thiết để đóng góp ý kiến xây dựng?
- Trong hầu hết các trường hợp, khi bạn muốn gây ấn tượng với một ai đó, sự tự tin là một thái độ rất hiệu quả. Trong khi sự khiêm nhường khi bạn nhận được lời tán dương là rất quan trọng thì sự thừa nhận thế mạnh của mình cũng quan trọng không kém. Hãy tin chắc rằng bạn có sự nhận biết và kỹ năng để có thể bày tỏ được sự tự tin của mình.
5. Mài dũa kỹ năng sáng tạo
Bạn có thể thích nghi được với những tình huống và những thách thức mới? Bạn có sẵn sàng đón nhận những thay đổi và đưa ra những ý tưởng mới?
- Tính sáng tạo và lối suy nghĩ thông minh được đánh giá cao ở bất cứ công việc nào. Thậm chí công việc mang tính kỹ thuật nhất cũng đòi hỏi khả năng suy nghĩ thoát ra khỏi khuôn khổ. Vì vậy đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của việc giải quyết vấn đề theo cách sáng tạo.
-Bạn có thể đang phải làm một công việc chán ngắt, buồn tẻ, hãy cố gắng khắc phục nó theo cách hiệu quả hơn. Khi một vấn đề khiến người ta phải miễn cưỡng bắt tay vào làm, hãy nghĩ ra một giải pháp sáng tạo hơn. Nếu không được, ít ra bạn đã từng thử nó.
6. Chấp nhận và học hỏi từ những lời phê bình
Bạn có thể biến những lời phê bình thành những kinh nghiệm và bài học cho bản thân? Bạn có thể học hỏi và tự phát triển để trở thành một người chuyên nghiệp?
- Đây là một trong những kỹ năng mang tính thử thách nhất, và cũng chính là kỹ năng gây ấn tượng nhất đối với người tuyển dụng. Khả năng ứng xử trước lời phê bình phản ánh rất nhiều về thái độ sẵn sàng cải thiện của bạn. Đồng thời có khả năng đánh giá, nhận xét mang tính xây dựng đối với công việc của những người khác cũng mang ý nghĩa quan trọng không kém. Hãy nhận thức xem bạn thủ thế như thế nào khi phản ứng trước những lời nhận xét tiêu cực. Đừng bao giờ ném đá vào những lời phê bình mang tính xây dựng mà không nhận thấy rằng ít nhất nó cũng có ích một phần. Khi bạn đưa ra lời nhận xét với người khác, hãy thể hiện sao cho thật khéo léo và chân thành. Cố gắng dự đoán trước phản ứng của người nghe dựa vào tính cách của họ để có cách nói phù hợp nhất.
7. Thúc đẩy bản thân và dẫn dắt người khác
- Một điều rất quan trọng đối với nhà tuyển dụng là làm sao để biết được bạn có là người năng động và hay đề ra các sáng kiến hay không? Điều này có nghĩa là bạn liên tục tìm ra những giải pháp mới cho công việc của mình khiến cho nó hấp dẫn hơn thậm chí đối với cả những công việc mang tính lặp đi lặp lại.
- Sự sáng tạo có vai trò rất lớn trong việc thúc đẩy, nó khiến bạn đủ dũng cảm để theo đuổi một ý tưởng vốn bị mắc kẹt trong suy nghĩ và cuối cùng là bạn vượt qua được nó. Dẫn dắt những người khác theo cùng một hướng để đạt một mục đích chung, và người lãnh đạo giỏi là người có thể lãnh đạo được người khác bằng chính tấm gương của mình.
8. Đa nhiệm vụ và xác định trước những việc cần làm
Bạn năng động và sáng tạo trong việc giải quyết các vấn đề chắc chắn sẽ nảy sinh trong quá trình làm việc? Bạn sẽ đảm nhận giải quyết công việc hay "nhường phần" cho người khác?
-Ở công sở ngày nay, một nhân viên tốt là một nhân viên có khả năng kiêm nhiệm thêm một số công việc khác, hay nhiều dự án cùng một lúc. Liệu bạn có thể theo dõi được tiến trình của các dự án khác nhau hay không? Bạn có biết lựa chọn để ưu tiên những việc quan trọng nhất không? Nếu có thể, bạn được gọi là người đa năng.
-Đừng than phiền rằng bạn phải làm thêm các công việc khác. Hãy thể hiện khả năng đa kỹ năng của bạn. Chắc chắn cái bạn nhận lại sẽ là rất lớn như kinh nghiệm hay các mối quan hệ mới.
9. Có cái nhìn tổng quan
- Có cái nhìn tổng quan về công việc có nghĩa là có khả năng xác định được các yếu tố dẫn tới thành công. Điều này cũng có nghĩa là nhận ra các nguy cơ tiềm ẩn và thời điểm nó xảy ra. Ví dụ như bạn làm việc trong lĩnh vực quảng cáo và phải xây dựng một chiến dịch để quảng cáo cho một nhãn hiệu xà bông. Nếu nhìn một cách tổng thể, bạn có thể nhận thấy rằng mục đích không chỉ là bán được hàng, mà còn làm thỏa mãn và thuyết phục khách hàng về chất lượng sản phẩm. Thêm vào đó, bạn còn phải tạo thêm giá trị cho công ty của bạn bằng cách chứng minh rằng tính sáng tạo độc nhất chỉ bạn mới có thể tạo ra.
Học kỹ năng "mềm" ở đâu?
Hầu hết cả nhà tuyển dụng và những người giàu kinh nghiệm đều khẳng định: cách duy nhất để trau dồi kỹ năng "mềm" là phải luyện tập, học hỏi thường xuyên, tạo cho mình một phản xạ tức thời mỗi khi gặp các tình huống cần thiết

ĐV: Huỳnh Văn Tài sưu tầm
Bổ sung ngay Trường Sa, Hoàng Sa
vào sách giáo khoa
GS - Viện sĩ Phan Huy Lê
GS - Viện sĩ Phan Huy Lê
GS - Viện sĩ Phan Huy Lê (ảnh) - Chủ tịch Hội Sử học VN, khẳng định việc chưa cập nhật nội dung về Trường Sa, Hoàng Sa vào giảng dạy trong nhà trường phổ thông là hụt hẫng rất đáng tiếc.
Xin ông cho biết việc giáo dục chủ quyền Trường Sa, Hoàng Sa cho học sinh (HS) trong môn lịch sử hiện nay đã được thực hiện ra sao?
Cho đến nay, nội dung này chưa có trong chương trình và sách giáo khoa (SGK) môn lịch sử cấp phổ thông. Đây là hụt hẫng rất đáng tiếc. Trong SGK của bất kỳ nước nào cũng vậy, quá trình hình thành xác lập chủ quyền lãnh thổ quốc gia là một nội dung bắt buộc trong môn lịch sử.
Theo ông, nếu chỉ dạy về chủ quyền Trường Sa, Hoàng Sa cho HS những địa phương ở Quảng Ngãi, Khánh Hòa, Đà Nẵng thì đã hợp lý chưa? Có cần dạy cho HS cả nước về vấn đề này hay không và nội dung như thế nào là hợp lý?
Lịch sử dân tộc không có gì khác hơn là cuộc sống của cộng đồng cư dân, cộng đồng các dân tộc diễn ra trong không gian và thời gian. Không gian địa lý đó chính là lãnh thổ của quốc gia - dân tộc. Vì vậy, theo tôi, chủ quyền biển, đảo cần gắn với lãnh thổ thống nhất và toàn vẹn của quốc gia. Đó là một nội dung của lịch sử dân tộc. Trong nội dung này cần đặc biệt chú ý đến chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa vì tính thời sự và yêu cầu trang bị hiểu biết khoa học kịp thời cho thế hệ trẻ. Nội dung này phải có trong SGK môn sử của cả nước, không riêng một địa phương nào.
 Bổ sung ngay Trường Sa, Hoàng Sa vào sách giáo khoa nd1
Học sinh Trường tiểu học Trần Cao Vân (TP.Đà Nẵng) tìm hiểu về biển, đảo trong giờ ngoại khóa - Ảnh: Diệu Hiền
Đối với một số địa phương có trách nhiệm trực tiếp như Đà Nẵng với huyện đảo Hoàng Sa, Khánh Hòa với huyện đảo Trường Sa, Quảng Ngãi với đảo Lý Sơn - nơi xuất phát của đội Hoàng Sa..., thì có thể bổ sung thêm một số tư liệu quan hệ với địa phương trong phần giảng dạy của thầy, cô giáo.
Với những đòi hỏi bức thiết như hiện nay, theo ông nếu chờ đến sau năm 2015, khi thực hiện đổi mới chương trình, SGK mới cân nhắc việc đưa nội dung về Trường Sa, Hoàng Sa vào giảng dạy cho HS cả nước như một số ý kiến thì có phù hợp không?
Việc biên soạn lại SGK rõ ràng cần có thời gian để nghiên cứu, xác định lại vị thế, yêu cầu môn học, xây dựng lại chương trình. Vì thế, theo kế hoạch của Bộ GD-ĐT, đến năm 2015 mới có SGK mới. Tuy nhiên, tôi cho rằng không thể chờ đợi đến lúc biên soạn lại SGK mới, mà ngay từ bây giờ cần bổ sung vào nội dung môn sử.
Là một người luôn đề cao và nhấn mạnh việc phải tôn trọng sự thật của lịch sử, vậy theo ông, việc đưa nội dung giáo dục lịch sử về quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa cần đề cập tới vấn đề gì bức thiết nhất để HS vừa hiểu được thực tế vừa tăng thêm ý thức về chủ quyền dân tộc?
Tôi nghĩ vấn đề rất rõ ràng. Cần trình bày một cách khách quan và khoa học, nêu lên quá trình lịch sử cùng các luận cứ lịch sử và pháp lý về chủ quyền biển, đảo. Dĩ nhiên cần lựa chọn tư liệu và cách trình bày cho phù hợp với nhận thức của HS. Theo tôi, nên viết về chủ quyền đối với Trường Sa, Hoàng Sa trong nội dung bao quát cả lãnh thổ toàn vẹn và thống nhất của quốc gia. 
Với tư cách là người đứng đầu Hội Sử học VN, xin ông cho biết Hội đã và sẽ đề xuất những vấn đề gì để Bộ GD-ĐT có sự quan tâm xứng đáng và hành động kịp thời hơn trong việc đưa nội dung giáo dục chủ quyền biển, đảo vào giảng dạy cho HS?
Chúng tôi đã có văn bản kiến nghị gửi lên Bộ GD-ĐT và các cơ quan có thẩm quyền. Tôi rất mừng là cho đến nay, chưa thấy ai phản đối kiến nghị đó, nhiều người ủng hộ.
Vấn đề đặt ra là việc tổ chức thực hiện như thế nào? Theo tôi, Bộ GD-ĐT nên mời một số chuyên gia biên soạn tài liệu bổ sung vào SGK gồm tài liệu cho HS và tài liệu hướng dẫn cho giáo viên. Trong lớp tập huấn giáo viên thường tổ chức vào mùa hè nên đưa nội dung này vào chương trình tập huấn.

Nên giảng dạy từ tiểu học
Muốn nhân dân, đặc biệt là thế hệ trẻ hiểu được chủ quyền biển, đảo của nước ta, ngoài việc tuyên truyền trên các phương tiện thông tin đại chúng, không có cách nào tốt hơn là phải đưa vào chương trình giáo dục ở các cấp bậc học một cách bài bản. Ở mỗi cấp học sẽ giáo dục với một mức độ khác nhau, nâng dần nhận thức lên theo mỗi lứa tuổi. Theo tôi, ngay từ cấp tiểu học, HS đã cần được giới thiệu về các quần đảo này.
Luật Biển VN sẽ được Quốc hội thông qua vào kỳ họp sắp tới (dự kiến khai mạc vào 21.5 - NV) là một căn cứ pháp lý vô cùng quan trọng. Tôi cho rằng luật này cần nêu rõ trách nhiệm của ngành GD-ĐT trong việc xây dựng tài liệu và đưa vào giảng dạy, học tập chính khóa ở tất cả các bậc học để giúp thế hệ trẻ VN hiểu rõ và sâu sắc hơn các vấn đề liên quan tới tranh chấp trên biển Đông, đặc biệt là về chủ quyền thiêng liêng của người Việt Nam trên 2 quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa.
Sau khi luật Biển được thông qua, Ủy ban Văn hóa - Giáo dục - Thanh niên - Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội sẽ có kiến nghị và sẵn sàng phối hợp, trao đổi với Bộ GD-ĐT để sớm đưa nội dung chủ quyền biển, đảo vào giảng dạy một cách có hiệu quả hơn.
Ông Lê Như Tiến
(Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa - Giáo dục - Thanh niên - Thiếu niên - Nhi đồng của Quốc hội
Bạo lực học đường tại trường tiểu học vùng sâu 
Bạo lực học đường trong thời gian qua luôn là vấn đề nhức nhối của toàn xã hội. Khi nhắc đến bạo lực học đường thì người ta nghĩ ngay đến các trường ở trung tâm thành phố và ở các cấp học lớn như THCS hay PTTH. Vậy mà mới đây, bạo lực học đường cũng đã xảy ra tại một trường tiểu học vùng nông thôn thuộc xã Phú Lộc huyện Tam Bình
Thông tin được xác nhận từ cô Lê Kim Hạnh, quyền Hiệu trưởng Trường Tiểu học Phú Lộc A thì vụ việc đã xảy ra liên tiếp trong hơn 2 tháng qua. Lớp 4B có 20 học sinh, thì có 14 em bị 4 bạn cùng lớp bạo hành. Hàng ngày, trước giờ vào lớp và vào giờ ra chơi thì 4 học sinh này phân công 2 học sinh khác đứng canh, sau đó dùng thước dài đánh liên tiếp vào người các học sinh còn lại. Mỗi lần đánh hàng chục roi, thậm chí có học sinh cho biết còn bị đánh đến 50 roi. Ông Nguyễn Minh Quang, Trưởng Công an xã Phú Lộc – Tam Bình cho biết:“Qua xác minh thì do các em này xem phim ảnh. Từ việc xem phim mà các em này có ý tưởng làm đại ca trong băng nhóm do các em này tổ chức. Cũng từ phim ảnh mà mình thấy nó cũng ảnh hưởng đến xã hội như các em đã biết tổ chức biết cho người canh gác để khi có thầy cô hoặc bảo vệ đến thì chạy lên báo cho các em này biết.” Theo ông Nguyễn Minh Tâm, Trưởng ấp Cây Điều – Phú Lộc – Tam Bình: “Các em dù nhỏ tuổi nhưng e-kíp làm khá hoàn chỉnh. Các em có người đánh, rồi cho người gác cửa khi thầy cô tới thì các em bảo ngưng. Các em đánh trong thời gian trước khi vào học 15 phút và giờ ra chơi.” Sau khi xảy ra sự việc trên, ngày 15/5 nhà trường đã mời tất cả phụ huynh và chính quyền địa phương đến để tìm hướng giải quyết, nhằm có biện pháp giáo dục đối với 4 học sinh bạo hành bạn, bên cạnh đó để các em học sinh khác an tâm trong quá trình học tập và tránh những mâu thuẫn có thể xảy ra sau này. Theo cô Lê Kim Hạnh, Quyền Hiệu trưởng Trường Tiểu học Phú Lộc A – Phú Lộc – Tam Bình:“Ở đây có sai sót là thiếu quan tâm. Bên nhà trường có hướng xử lý là cam kết của giáo viên, cam kết của các phụ huynh có con đánh bạn hứa khắc phục và tụi em cũng tổ chức sinh hoạt dưới cờ tuyên truyền giáo dục các em nâng cao nhận thức, để phụ huynh và các em cũng an tâm để học. Nhà trường cũng tổ chức đến từng gia đình bị đánh đến thăm hỏi và động viên về mặt tinh thần và vật chất, đi đến từng nhà thì thấy gia đình cũng ổn thỏa,cũng yên tâm.” Điều đáng nói là bạo lực học đường đã diễn ra liên tiếp hơn 2 tháng qua mà cô chủ nhiệm lớp 4B, Ban giám hiệu Trường tiểu học Phú Lộc A cũng như các bậc phụ huynh không hề hay biết. Vấn đề này một lần nữa đã gióng lên hồi chuông cảnh báo bạo lực học đường đã len lỏi đến cả vùng nông thôn sâu và trẻ hóa đến cả cấp tiểu học. Sự việc xảy ra tại trường Tiểu học Phú Lộc A thật sự đã gây ra sự bất ngờ không chỉ trong giới giáo dục nhà trường mà còn bất ngờ cả trong nhân dân. Đây cũng là bài học kinh nghiệm để các bậc thầy cô giáo có sự giám sát quản lý chặt chẽ học sinh của mình hơn. Đồng thời bên cạnh đó thì nhà trường và phụ huynh cũng phải có sự kết hợp chặt chẽ trong việc giáo dục các em. Mong sao những sự việc đau lòng như thế này không xảy ra nữa

ĐV: Huỳnh Văn Tài sưu tầm

Thứ Ba, 18 tháng 5, 2010

TUỔI NHỎ LÀM VIỆC NHỎ

          Bác Hồ – Người là vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam, là danh nhân văn hóa thế giới, một nhà cách mạng lỗi lạc – nhà chiến lược đại tài và là ông bụt hiền hòa, nhân hậu của thiếu niên nhi đồng. Sinh thời, Bác rất yêu quý thiếu nhi. Bác cho rằng thiếu nhi là những chủ nhân tương lai của đất nước; sẽ giúp dân tộc Việt Nam bay cao, vươn xa ra tầm thế giới: “Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có bước lên đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các cháu”.
Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh không riêng gì cho người lớn, cán bộ, đảng viên mà các em thiếu niên nhi đồng cần phải học tập và làm theo. Song song với phong trào phấn đấu để đạt danh hiệu “Cháu ngoan Bác Hồ” thì cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” thời gian qua đả tác động rất lớn đến các em thiếu nhi học tập và làm theo. Trong số các em thiếu nhi ấy, ở quận Tân Phú có một tấm gương học tập và làm theo lời Bác để vượt lên chính mình trong học tập, trong cuộc sống, em luôn luôn gương mẫu, nhớ và thực hiện đúng những điều Bác Hồ dạy đối với thiếu niên nhi đồng, đó chính là em Lê Thị Mỹ Trinh, học sinh lớp 5/6 – trường Tiểu học Phan Chu Trinh.
Hoàn cảnh của em Lê Thị Mỹ Linh rất đáng thương, em không được may mắn, thiếu sự chăm sóc, gần gũi của cha mẹ như những đứa trẻ khác nữa, vì cha mẹ em đã ly dị. Hàng ngày em được bà dì hoặc người anh trai chở bằng chiếc xe đạp cũ đến trường, bữa điểm tâm của em thường là nắm xôi hoặc gói mì khô; khi nhìn thấy các bạn được cha mẹ chở đến trường, bất chợt tôi thấy ánh mắt của em sáng lên và gương mặt ngây thơ pha một chút buồn buồn, tủi tủi… em bước vào trường.
Thời gian cứ trôi, em tập dần thói quen không khóc; em và anh trai sống chung với bà dì, bà cô. Học phí, tiền mua sách, vở … của hai anh em đều nhờ vào thu nhập từ quán cóc bên đường và tiền đi làm mướn của bà dì. Khó khăn là vậy nên em hiểu được sự cực khổ của bà, cứ thứ bảy, chủ nhật hàng tuần sau khi học bài em thường phụ giúp bà bán quán, cố gắng học bài thật thuộc, thật nhanh để tranh thủ phụ bà, tuy khó khăn nhưng đến trường không bao giờ thấy em em không thuộc bài, ngoài ra em cũng rất tích cực tham gia sinh hoạt Đội TNTP Hồ Chí Minh tại trường – nơi giúp em tự tin và nghị lực hơn.
Có lần tôi lên lớp tìm em để lấy thêm thông tin từ em để bổ sung vào danh sách học sinh nhận học bổng. Không thấy em, mà em cũng chưa xin phép giáo viên nghỉ học, tôi vội đến nhà em – một ngôi nhà nhỏ chỉ 15m2 thì biết em đã vào bệnh viện Nhi đồng với căn bệnh thường xuyên của mình. Từ đó tôi mới biết sức khỏe em rất yếu, sổ mũi, ho, viêm họng … những bệnh mà chúng ta coi là thường … thì lại khiến em phải thường xuyên nhập viện. Thế đấy, hoàn cảnh em là thế nhưng em có nghị lực phi thường. Có lần tôi thử hỏi về ba mẹ, em buồn nhưng không khóc, em chấp nhận sống chung với sự thật đó và từng ngày phấn đấu vươn lên; 4 năm liền là học sinh giỏi và cũng là 4 năm liên tục đạt danh hiệu “Cháu ngoan Bác Hồ” cấp trường, đặc biệt năm học 2008 – 2009 em được tuyên dương trong Liên hoan Cháu ngoan Bác Hồ cấp Quận, em được bạn bè yêu mến, được bầu vào Ủy viên Ban chỉ huy Liên Đội Phan Chu Trinh. Em sẽ là một trong nhiều chủ nhân tương lai của đất nước, sẽ tiếp nối cha anh mà phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân như lời Bác căn dặn: “Đảng và Chính phủ, nhân dân ta rất mong muốn các cháu ngày càng tiến bộ, học tập được nhiều kết quả để mai sau phục vụ Tổ quốc, phục vụ nhân dân. Bác luôn theo dõi sự tiến bộ của các cháu. Bác mong các cháu có nhiều thành tích mới báo cáo Bác”.
Em Lê Thị Mỹ Trinh xứng đáng là con ngoan – trò giỏi – cháu ngoan Bác Hồ – đội viên Thành phố mang tên Bác;

Thiếu nhi là mầm xanh đất nước, là chủ nhân tương lai như lời Bác dạy. Vì thế chúng ta hãy quan tâm, nâng đỡ các em. Sự quan tâm của chúng ta có thể là nguồn động lực cho các em phấn đấu; hãy thắp sáng niềm tin cho các em bằng những hành động cụ thể, hãy tạo nhiều nguồn học bổng nhiều hơn nữa như chúng ta đã làm. Khi chúng ta quan tâm đến thiếu nhi cũng là đang thực hiện trách nhiệm “… hết lòng, hết sức phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân”.
Có thể nói cuộc đời Hồ Chí Minh, nhân cách Hồ Chí Minh là cả một pho từ điển mà bất cứ ai, bất cứ khi nào ta có dịp mở ra đều có thể tự soi mình và tìm cho mình một câu trả lời đầy ý nghĩa.
Riêng với bản thân tôi dù có cảm phục đến đâu cũng không thể diễn tả hết bằng suy nghĩ của mình trong một ngày một giờ. Nên chăng hãy gom nhặt những gì đã học được qua tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh để làm vôn sống cho ta sau này.

BÁC ƠI

Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa
Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa...
Chiều nay con chạy về thǎm Bác
Ướt lạnh vườn cau, mấy gốc dừa!

Con lại lần theo lối sỏi quen
Đến bên thang gác, đứng nhìn lên
Chuông ôi chuông nhỏ còn reo nữa?
Phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn!

Bác đã đi rồi sao, Bác ơi!
Mùa thu đang đẹp, nắng xanh trời
Miền Nam đang thắng, mơ ngày hội
Rước Bác vào thǎm, thấy Bác cười!

Trái bưởi kia vàng ngọt với ai
Thơm cho ai nữa, hỡi hoa nhài!
Còn đâu bóng Bác đi hôm sớm
 Quanh mặt hồ in mây trắng bay...

Ôi, phải chi lòng được thảnh thơi
Nǎm canh bớt nặng nỗi thương đời
Bác ơi, tim Bác mênh mông thế
Ôm cả non sông, mọi kiếp người.

Bác chẳng buồn đâu, Bác chỉ đau
Nỗi đau dân nước, nỗi nǎm châu
Chỉ lo muôn mối như lòng mẹ
Cho hôm nay và cho mai sau...

Bác sống như trời đất của ta
Yêu từng ngọn lúa, mỗi cành hoa
Tự do cho mỗi đời nô lệ
Sữa để em thơ, lụa tặng già

Bác nhớ miền Nam, nỗi nhớ nhà
Miền Nam mong Bác, nỗi mong cha
Bác nghe từng bước trên tiền tuyến
Lắng mỗi tin mừng tiếng súng xa.

Bác vui như ánh buổi bình minh
Vui mỗi mầm non, trái chín cành
Vui tiếng ca chung hòa bốn biển
Nâng niu tất cả chỉ quên mình.

Bác để tình thương cho chúng con
Một đời thanh bạch, chẳng vàng son
Mong manh áo vải hồn muôn trượng
Hơn tượng đồng phơi những lối mòn.

Ôi Bác Hồ ơi, những xế chiều
Nghìn thu nhớ Bác biết bao nhiêu?
Ra đi, Bác dặn: "Còn non nước..."
Nghĩa nặng, lòng không dám khóc nhiều

Bác đã lên đường theo tổ tiên
Mác - Lênin,thế giới Người hiền
Ánh hào quang đỏ thêm sông núi
Dắt chúng con cùng nhau tiến lên!

Nhớ đôi dép cũ nặng công ơn
Yêu Bác, lòng ta trong sáng hơn 
Xin nguyện cùng Người vươn tới mãi
Vững như muôn ngọn dải Trường Sơn.

NGƯỜI THANH NIÊN DŨNG CẢM BẮT CUỚP


Vào lúc 10h50 ngày 10/8/2007, chị Nguyễn Thị Thư, sinh năm 1978, tạm trú tại KP4, đường số 9, phường Bình Hưng Hòa, quận Bình Tân điều khiển xe gắn máy chở chị Nguyễn Thị Hương Lan, sinh năm 1978, thường trú tại 26/6 Trần Thánh Tông, phường 15 quận Tân Bình trên đường đi học về. Đến trước nhà số 14 đường C2, chung cư Khu công nghiệp phường Tây Thạnh, quận Tân Phú thì bị 2 tên Huỳnh Công Thương, sinh năm 1989, thường trú tại 118/30/21 Lê Trọng Tấn, phường Tây Thạnh, quận Tân Phú và tên Phạm Lê Huy Hoàng, sinh năm 1990, thường trú tại số 30/5, tổ 74 phường Sơn Kỳ quận Tân Phú đi xe gắn máy áp sát giật túi xách rồi bỏ chạy. Chi Thư tri hô thì được anh Nguyễn Tiến Thạnh, sinh năm 1966, thường trú tại 152/54/11A Lạc Long Quân, phường 3 quận 11 là thợ in thuộc phân xưởng màn ghép – Cty bao bì Sài Gòn, Khu công nghiệp Tân Bình dùng xe Honda đâm thẳng vào xe bọn cướp làm chúng té ngã và bắt được 2 tên cướp giao cho Công an phường. Tang vật tạm giữ : 01 xe Honda biển số 51P5-1208, 01 túi xách bằng vải bên trong có 800.000 đồng, 01 đồng hồ đeo tay hiệu Gucci. Nội vụ chuyện Đội Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội xử lý.
       
        Để động viên tinh thần dũng cảm, tích cực tham gia công tác phòng chống tội phạm của anh Nguyễn Tiến Thịnh, Ủy ban nhân dân quận Tân Phú đã tặng Giấy khen cho anh Thịnh với số tiền thưởng là 600.000 đồng, hỗ trợ 500.000 đồng để sữa chửa xe. Ngày 21/8/2007, tại Hội nghị tổng kết 3 năm liên tịch giữa Mặt trận tổ quốc - Công an quận và kỷ niệm ngày Toàn dân tham gia bảo vệ an ninh Tổ quốc do Công an quận tổ chức, anh Nguyễn Tiến Thịnh đã vinh dự được mời báo cáo trước hội nghị về thành tích dũng cảm bắt cướp của mình.


Đoàn viên: Đỗ Thị Kim Oanh

NHỮNG CÔNG VIỆC THẦM LẶNG


Tập thể cán bộ, giáo viên, công nhân viên trường mầm non Hoàng Anh chia tay cô trong buổi tiệc cuối năm, và đó cũng là ngày cô nhận quyết định nghỉ hưu. Trong buổi tiệc ấy, không ai có thể giấu được niềm xúc động xen lẫn những giọt nước mắt, nỗi buồn trong buổi chia tay một người cô, một đồng nghiệp, một người bạn được gọi với cái tên thân mật – “má Mai”.
Cô tên Đặng Thị Mai, sinh năm 1954, 55 tuổi đời với 20 năm làm việc và cống hiến dưới mái trường mầm non Hoàng Anh. Dù không trực tiếp đứng lớp giảng dạy nhưng tập thể sư phạm nhà trường và những “mầm non” luôn nhớ đến cô, nhớ đến hình ảnh “má Mai” hằng ngày vẫn cần mẫn làm cho trường lớp sạch đẹp, ngăn nắp, khang trang. Năm 2009, cô được nhận Kỷ niệm chương Vì sự nghiệp giáo dục, đó là sự ghi nhận những đóng góp của cô đối với sự nghiệp trồng người. Vào nghề từ năm 1987, ngày ngày hình ảnh người phụ nữ đội nón lá cẩn thận quét từng lớp lá rụng dưới sân trường, sắp xếp lại từng chiếc xe của giáo viên trong nhà xe; gìn giữ cẩn thận từng chiếc nón, áo mưa khi giáo viên quên do vội lên lớp cho đúng giờ. Có người hỏi: “Sao má Mai lượm chi một cành cây mục rơi ngoài đường cho cực?”; má trả lời: “Việc nhỏ mà, thấy gai mắt chịu không được nên làm vậy thôi”. Những việc làm đó đã thể hiện qua đôi bàn tay gầy guộc của cô, luôn linh hoạt trong mọi công việc của nhà trường. Ngoài công việc ở trường, về địa phương cô là một hội viên nòng cốt của Hội Phụ nữ, hăng say trong công việc của Hội.

 Dù hoàn cảnh gia đình còn không ít khó khăn nhưng thời gian trước đây, cô còn cưu mang và chăm lo cho một người già neo đơn không nơi nương tựa tại ngôi nhà nhỏ của mình. Kết thúc công việc ở trường, tại địa phương, cô trở về gia đình với vai trò người vợ hiền, người mẹ đảm đang chăm lo cho đàn con khôn lớn, trưởng thành.
           Trong cuộc sống, mỗi người đều được xã hội phân công một công việc, một nhiệm vụ khác nhau, không có công việc nào danh giá hay cao sang hơn công việc nào. Điều quan trọng là mỗi người tự nhận thấy trách nhiệm của mình trong công việc mà mình đang đảm nhận và hoàn thành xuất sắc công việc đó. Học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Hồ Chí Minh không phải là làm những việc lớn lao, to tát mà trong mỗi công việc bình thường hằng ngày, mỗi người cố gắng hoàn thành tốt hơn ngày hôm qua đạt được thì đó chính là làm theo lời Bác một cách đúng đắn, thiết thực nhất. Đó cũng là những việc làm hằng ngày, đời thường nhất mà “má Mai” đã làm để ươm mầm cho những “chồi non” thân yêu của mình và cống hiến cho xã hội.

Đoàn viên: Đỗ Thị Kim Oanh

“ÔNG BÍ THƯ QUẬN ỦY "NUÔI HEO ĐẤT"


Nghĩ về Bác


NHẬT KÝ LÀM THEO LỜI BÁC
Đoàn viên: Đỗ Thị Kim Oanh

Cuộc đời Hồ Chí Minh – một cuộc đời huyền thoại. Nhân cách Hồ Chí Minh – nhân cách của mọi thời đại. Ở Bác hội tụ tất cả những phẩm chất tốt đẹp của con người . Nhìn ánh mắt, nụ cười của Bác ta cảm nhận sự yêu thương luôn đầy ắp trong trái tim của một người Cách Mạng Vô Sản. Bác yêu tất thảy mọi sự vật hiện hữu xung quanh mình. Yêu mỗi gốc lúa, mỗi nhành hoa, yêu từng con sông mảnh đất, …và hơn hết tình yêu thiên nhiên kia là lòng nhân ái bao la vô bờ bến của Người đối với đồng bào cả nước, với nhân loại cần lao. Dù ở cương vị nào thì ở Người cũng toát lên vẻ thánh thiện của một bậc thánh nhân. Quả là không có bút mực nào có thể diễn đạt hết sự cảm phục sâu sắc của tôi về Hồ Chí Minh – tấm gương sáng cho mọi thế hệ trẻ noi theo và tiếp bước.
Rất nhiều sách vở, thơ ca ca ngợi công lao đức độ của Người nhưng tôi thấm thía hơn khi được tìm hiểu những câu chuyện thường ngày rất đỗi giản dị nhưng chứa đựng nhiều giá trị nhân văn sâu sắc. Mỗi một câu chuyện đọc xong ngẫm nghĩ, tôi lại có dịp nhìn nhận lại chính mình và rồi rất rất nhiều lần tôi tự hỏi lòng “mình có làm được như vậy không ?”, “mình đã làm được như thế chưa ?”…
Thật giản dị và thanh tao lãnh tụ Hồ Chí Minh của chúng ta khi thì trong bộ quân phục kaki trắng, khi thì mặc bộ áo nâu túi vải xuất hiện trước đồng bào cũng như trong các buổi hội nghị vẫn đẹp tươi lạ thường. Trên ngực không một tấm huân chương nhưng Bác đã đem ánh sáng hòa bình hạnh phúc đến toàn thể dân tộc Việt Nam. Một con người quá đỗi bình thường giản dị có thể làm được những điều phi thường tưởng chừng không bao giờ làm nổi.
Đức tính giản dị của Hồ Chí Minh là một đức tính tốt nhưng không phải ai cũng có thể học tập và làm theo, bởi lẽ đi cùng với nó phải kèm rất nhiều tố chất : sự thủy chung, tính tiết kiệm, biết nghĩ đến người khác… Thiết nghĩ, là những con người bình thường chưa thoát khỏi chủ nghĩa cá nhân, vị kỉ thì chúng ta chưa thể “ giản dị” được và phải chăng đó cũng chính là chỗ khuyết sâu thẳm nơi tâm hồn ta mà ta không có dịp nhìn nhận, chỉ khi đọc những mẩu chuyện thường ngày về Bác rồi tự vấn lương tâm mình khi đó ta mới có cơ hội bộc bạch thành tiếng, viết thành lời.
Càng đi sâu tìm hiểu, đến với mỗi câu chuyện lại mở ra cho ta thật nhiều điều hay và bổ ích .

Ở câu chuyện “ Mọi người cũng phải có phần chứ ”, tôi hiểu rằng trong cuộc sống của chúng ta nếu nói đủ thì không biết như thế nào là đủ nếu con người không biết bằng lòng với cuộc sống, chỉ biết lo cho bản thân mình mà không nghĩ đến người khác. Ở đây chúng ta học được ở Bác lòng nhân ái, yêu thương, quan tâm đến người khác, có vậy ta mới nhận được tình yêu thương ấy từ họ.
Đến với câu chuyện “ Chia cho những ai yếu mệt ” ; “ Nói khẽ để anh em nghỉ ” hay “ Mình chẳng thần thánh gì ” … Tôi hiểu rằng sống luôn luôn phải biết nghĩ đến người khác, quan tâm không chỉ đời sống vật chất mà cả đời sống tinh thần của người dân đặc biệt là những người dùng người. Có như thế chúng ta mới thu được nhân tâm và mọi công việc dù khó đến đâu cũng có thể vượt qua.
Với câu chuyện “ Đề nghị sửa ngay một câu ” tôi lại thấy nó hay ở chỗ chúng ta làm sao phải luôn sống hòa mình với tập thể, ngay cả lúc chê cũng vẫn khiến người bị chê nhận thấy cái sai và vui vẻ sửa chữa mà không mất lòng.
Hay câu chuyện “ Không phải cá tính đâu ” tôi học được rằng mình không nên nóng giận khi làm việc và ở mọi tình huống cư xử, giải quyết công việc chúng ta cũng nên tôn trọng nhau
Nhưng câu chuyện “ Bác sẽ cố gắng trả lời hết ” lại giúp tôi rất nhiều trong nghề nghiệp. Với vai trò là một giáo viên, để giảng giải cho học sinh hiểu vấn đề chúng ta nên thay đổi phương pháp tùy từng tiết học tạo không khí sôi nổi, ấm cúng, thoải mái nhưng vẫn đạt hiệu quả.
Thế đấy, cuốn sách trên tay tôi kể những câu chuyện ngày thường về Bác Hồ chỉ vẻn vẹn có 106 trang nhưng đã dạy tôi biết bao điều về con người, cuộc sống và cách xử thế mà thiết nghĩ có sống đến 106 tuổi chưa chắc tôi ngộ ra được. Nói thì thấy buồn cười nhưng thật sự để cảm nhận và hiểu được những lớp nghĩa sâu xa và làm theo đó thì không đơn giản chút nào.
Thử hỏi ai trong chúng ta biết sống vì người khác, lấy niềm vui của người khác làm niềm vui của chính bản thân mình mà không vụ lợi. Chúng ta – những con người bình thường thôi đã tìm được giá trị đích thực của ba chữ “ bình thường thôi” hay chưa. Còn đó muôn vàn những khó khăn trở ngại, những hơn thua được mất trong cuộc đời, và đâu đó trong cuộc đời vẫn còn những bàn tay ấm áp nghĩa tình .
Cứ thế, mặc cho dòng đời trôi nhưng chỉ xin một phút giây thôi chúng ta để lòng mình lắng đọng cùng lắng nghe câu hát trong bài hát “ Để gió cuốn đicủa nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
… “ Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không. Để gió cuốn đi …”
Phải chăng Hồ Chí Minh chính là cơn gió lạ thổi tất cả những toan tính, lọc lừa, giả dối trong ngõ ngách sâu thẳm của trái tim con người bay đi xa mãi để nhường chỗ cho những yêu thương tràn ngập tâm hồn ta.
Tôi tin không chỉ riêng tôi mà tất cả những ai có dịp được tìm hiểu về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh đều học được bài học bổ ích quí giá cho bản thân và khi có cơ hội ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ theo cơn gió yêu thương sẽ thổi bùng những việc làm đầy ý nghĩa mang hơi ấm đến với cuộc đời.
Trong thực tế, tôi bắt gặp hình ảnh rất nhiều những con người của thời đại mới sống , học tập, làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh.

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2010

Ông Bụt mang quân hàm xanh



Hiện nay cả nước đang thi đua học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, đã có rất nhiều những tấm gương, điển hình về Làm theo lời Bác được tuyên dương. Nhưng trong câu chuyện “ Ông Bụt mang quân hàm xanh” dưới đây nói về anh Danh Trường Danh ở đồn Biên Phòng 754 Phú Quốc đã đăng trên báo Tuổi Trẻ sẽ cho chúng ta thêm nhiều những sẽ chia về những việc làm của bản thân mính đối với xã hội.
Năm năm trước, vuốt mắt cho vợ chồng người đồng đội xấu số Dương Thành Ghi, anh đã nhận lời nuôi hai bé Bảo và Chi. Khi nắm tay anh, nói lời trăng trối, cái thân hình khô đét, không khóc nổi một giọt nước mắt của Dương Thành Ghi hẳn chỉ còn biết bấu víu vào trái tim nhân ái cuối cùng của người đồng đội hiền lành. Cuối cùng, vì còn ai nữa có thể dang tay cứu vớt cuộc đời bé bỏng tội nghiệp của hai đứa con anh khi mà ngay cả họ hàng cũng xa lánh những đứa cháu máu mủ vì nỗi ghê sợ bệnh tật...
Khi ấy Chi chỉ mới ba tuổi, máu tuôn, mủ xì lỗ tai, thân thể lở loét vì căn bệnh chết người HIV lây từ cha mẹ em. Ẵm đứa trẻ trên tay mà anh chẳng biết cuộc sống của gia đình mình sẽ đi về đâu. Rồi khó khăn chồng chất khó khăn khi tiệm tạp hóa “kiếm cơm” của vợ anh phải dẹp đi vì nỗi ghê sợ của chòm xóm lúc ấy. Tất cả chỉ còn trông mong vào đồng lương còm cõi của anh lính biên phòng...
Năm năm qua đi, cháu Bảo bây giờ đã học lớp 6, bằng tuổi con trai anh ngày ấy. Đứa con trai duy nhất qua đời chỉ hai hôm sau khi anh tiễn biệt người đồng đội Dương Thành Ghi. Trong nỗi đau tột cùng của người cha mất con, anh càng yêu thương hơn nữa Bảo và Chi mồ côi tội nghiệp. Hai năm sau, vợ chồng anh sinh được bé gái Bích Ngọc.
Trong cái gia đình nhỏ năm người ấy, những đứa trẻ lớn lên như anh em ruột thịt. Chị Chi tuy còn bé nhưng đã biết cách giữ cho em khỏi lây bệnh. Anh Bảo thì học hành chăm ngoan. Còn cha Danh cứ mỗi tháng lại vượt hơn 30 cây số đến bệnh viện lấy thuốc cho Chi. Đồ con cởi ra, máu mủ lở loét tanh hôi vô cùng, vợ chồng anh thay nhau giặt giũ, chẳng nề hà.
Cảm kích trước nghĩa cử cao đẹp của Danh, Đồn biên phòng 754 Phú Quốc đã chắt chiu mỗi tháng 200 ngàn đồng góp cùng gia đình anh nuôi các cháu. Nhưng khổ nỗi đồn nghèo quá, chỉ được ba tháng là hết tiền. Bà con chòm xóm cũng nghèo, mỗi lần đi biển về chỉ cho các con anh được dăm ba cái tép con tôm. Vậy mà anh vẫn cười tếu táo “Không khó khăn gì đâu, con nít nó ăn hết bao nhiêu mà khổ...”. Có người cám cảnh khuyên anh mang cháu vào trung tâm chăm sóc cho đỡ cực thân. Nhưng nhìn đôi mắt trẻ thơ trong trẻo anh đâu nỡ. Lý lẽ của anh chỉ đơn giản là “Có chết, con cũng phải được nằm trong vòng tay tôi”...
Rồi cứ đến ngày giỗ vợ chồng Ghi, một mình anh lại lo liệu lấy. Anh bảo: “Làm vậy để thằng Bảo lớn lên lấy vợ còn nhớ mà thờ cúng ba má nó”. Người ta gọi anh là “ông bụt mang quân hàm xanh” cũng phải! “Ông bụt” đã mang đến điều kỳ diệu cho cuộc đời Bảo và Chi. “Ông bụt” chỉ xin ông bụt nào đó có thực trên cuộc đời này “hãy cho những đứa con của tôi được sống khỏe mạnh...”. Ngay cả trước bàn thờ người đồng đội chịu ơn mình, anh cũng chỉ khấn: “Mày phù hộ cho con cái tao không bệnh tật, nếu không tao không cúng cơm mày nữa đâu”...
Rồi năm tháng cũng qua đi, năm tháng làm dịu những nỗi đau. Anh Danh cũng biết rằng cuộc sống của bé Chi vô cùng ngắn ngủi. Nhưng mỗi phút giây con khỏe lên, đến trường cùng chúng bạn, trong lòng anh lại ngập tràn niềm tin vào những điều kỳ diệu. Còn với Bảo, mai này lớn lên em sẽ gặp được nhiều trái tim nhân hậu khác nữa. Nhưng có lẽ Bảo sẽ mãi biết ơn “trái tim nhân ái cuối cùng” của cha Danh đã an ủi tuổi thơ bất hạnh của mình.

Võ Đinh Hải Linh (GV Sử THCS Tân Thới Hòa)

Mỗi khi nhắc đến cô...


Mỗi khi nhắc đến cô Trần Thị Thơm, các bạn trường Ernst Thalmann (Q.1, TPHCM) lại tự hào kể về cô giáo của mình.
 “Lửa” từ bục giảng  
Cô là giáo viên dạy văn, môn học được xem là dễ… “gây mê” nếu giáo viên thiếu “lửa”. Những ngày đầu đứng lớp, cô đã không tránh khỏi điều này. Buồn khi thấy trong tiết học của mình, học trò cứ để tâm trí… bay tận đâu đâu, cô quyết tâm thay đổi phương pháp dạy. Bằng cách đưa vào bài giảng những câu chuyện có thật từ cuộc sống đời thường, cô đã chỉ cho học trò thấy được mối quan hệ giữa văn và thực, giữa nhân vật tưởng tượng và con người bằng xương bằng thịt. Tấn Sang (lớp 11A1) kể: “Nhân vật Chí Phèo của thế kỉ trước trở nên gần gũi với tụi mình hơn khi được cô liên hệ với một bộ phận thanh niên hư hỏng ngày nay. Họ - nếu không được quan tâm, tiếp sức, sẽ khó vượt qua hình ảnh quỉ dữ để làm lại cuộc đời. Bài giảng của cô gợi cho tụi mình suy nghĩ về thái độ cư xử đối với những người lầm đường lạc lối”... Ngoài giờ học, cô thường tổ chức cho học trò đến thăm các mái ấm, nhà mở… Những trải nghiệm từ đời sống thật không chỉ giúp các bạn trang bị vốn sống mà còn có thêm nhiều bài học làm người…
Khi cô là bạn  Cát Huy (lớp 12A4) tâm sự: “Có lần, cô kể cho tụi mình nghe câu chuyện về tấm lòng nhân ái của Bác Hồ. Khi ấy, tụi mình cứ nghĩ đó là cách cô giúp học trò thư giãn trong giờ học. Nhưng khi chứng kiến những việc cô làm, tụi mình chợt nhận ra câu chuyện ấy đã ảnh hưởng rất lớn đến cách sống của cô”. Đó là việc cô âm thầm theo dõi và phát hiện nguyên nhân khiến bạn N (lớp 11A1) thường xuyên đến lớp trễ, không thuộc bài là do phải đi bán chuối chiên phụ giúp gia đình. Hiểu chuyện, cô trích một phần tiền lương ít ỏi của mình giúp bạn đóng học phí (nhưng lại nói là do nhà trường hỗ trợ); rồi động viên bạn tới nhà để cô dạy kèm miễn phí. Đó còn là việc cô tìm đường đến tận nơi ăn chơi của những học trò lêu lỏng để tỉ tê, khuyên nhủ...


Việc làm thầm lặng của cô đã khơi dậy niềm lạc quan, yêu đời đối với những học sinh cá biệt, giúp các bạn ấy “lột xác” thành những người sống đẹp, như cách cô đang sống.  Là trợ lí thanh niên, cô thích “nghía” xung quanh để phát hiện những “ngôi sao học trò” trên các lĩnh vực để tìm cách bồi dưỡng năng khiếu. Còn nhớ trong Đêm hội văn hoá diễn ra ở trường, bên cạnh các ca sĩ chuyên nghiệp, cô đã mạnh dạn tạo điều kiện cho dàn ca sĩ “cây nhà lá vườn” biểu diễn trong một chương trình có bán vé. Và cô đã không nhìn lầm người. Được cô tin tưởng, các ca sĩ học trò đã biểu diễn hết mình, góp phần thu về cho trường số tiền 30 triệu đồng để gây quĩ hỗ trợ học sinh nghèo, xây dựng một căn nhà tình thương ở Vĩnh Long.  Thương học trò, cô cũng được không ít học trò thương. Thế nên, ngày 20/11 cô thường nhận được rất nhiều hoa. Nhưng cách đây ba năm, cô quyết định… từ chối nhận hoa và khuyên học trò của mình hãy sử dụng tiền mua hoa để giúp những người có hoàn cảnh khó khăn. Cô bảo: “Nghĩa cử đẹp của các em mới là món quà mà cô muốn nhận”. “Sự kiện” lần đó cũng mở đầu cho một hoạt động mới của nhiều bạn học sinh trường Ernst Thalmann: tiết kiệm tiền đóng góp vào quĩ Vì người nghèo, quĩ Hỗ trợ nạn nhân bị chất độc da cam...  Có lẽ giáo viên, học sinh trường Ernst Thalmann không ngạc nhiên khi biết tin cô Thơm đoạt giải nhất tại hội thi “Kể chuyện tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” do Thành uỷ TPHCM tổ chức (tháng 6/2008). Bởi lẽ cô không chỉ kể chuyện mà từ lâu đã “theo gương Bác” bằng chính cách sống của mình. Và tin giáo viên Trần Thị Thơm trở thành ứng cử viên trong cuộc vận động bình chọn Công dân trẻ tiêu biểu TPHCM năm 2008 của Thành Đoàn hẳn sẽ là tin vui đối với những ai từng yêu mến, tin tưởng cô.

                                                    TRẦN KHÁNH VINH (GV Văn THCS Tân Thới Hòa)








Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Chi Đoàn Trường THCS Tân Thới Hòa quyết tâm học tập và làm việc theo gương Bác Hồ vĩ đại