Thứ Ba, 18 tháng 5, 2010

BÁC ƠI

Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa
Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa...
Chiều nay con chạy về thǎm Bác
Ướt lạnh vườn cau, mấy gốc dừa!

Con lại lần theo lối sỏi quen
Đến bên thang gác, đứng nhìn lên
Chuông ôi chuông nhỏ còn reo nữa?
Phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn!

Bác đã đi rồi sao, Bác ơi!
Mùa thu đang đẹp, nắng xanh trời
Miền Nam đang thắng, mơ ngày hội
Rước Bác vào thǎm, thấy Bác cười!

Trái bưởi kia vàng ngọt với ai
Thơm cho ai nữa, hỡi hoa nhài!
Còn đâu bóng Bác đi hôm sớm
 Quanh mặt hồ in mây trắng bay...

Ôi, phải chi lòng được thảnh thơi
Nǎm canh bớt nặng nỗi thương đời
Bác ơi, tim Bác mênh mông thế
Ôm cả non sông, mọi kiếp người.

Bác chẳng buồn đâu, Bác chỉ đau
Nỗi đau dân nước, nỗi nǎm châu
Chỉ lo muôn mối như lòng mẹ
Cho hôm nay và cho mai sau...

Bác sống như trời đất của ta
Yêu từng ngọn lúa, mỗi cành hoa
Tự do cho mỗi đời nô lệ
Sữa để em thơ, lụa tặng già

Bác nhớ miền Nam, nỗi nhớ nhà
Miền Nam mong Bác, nỗi mong cha
Bác nghe từng bước trên tiền tuyến
Lắng mỗi tin mừng tiếng súng xa.

Bác vui như ánh buổi bình minh
Vui mỗi mầm non, trái chín cành
Vui tiếng ca chung hòa bốn biển
Nâng niu tất cả chỉ quên mình.

Bác để tình thương cho chúng con
Một đời thanh bạch, chẳng vàng son
Mong manh áo vải hồn muôn trượng
Hơn tượng đồng phơi những lối mòn.

Ôi Bác Hồ ơi, những xế chiều
Nghìn thu nhớ Bác biết bao nhiêu?
Ra đi, Bác dặn: "Còn non nước..."
Nghĩa nặng, lòng không dám khóc nhiều

Bác đã lên đường theo tổ tiên
Mác - Lênin,thế giới Người hiền
Ánh hào quang đỏ thêm sông núi
Dắt chúng con cùng nhau tiến lên!

Nhớ đôi dép cũ nặng công ơn
Yêu Bác, lòng ta trong sáng hơn 
Xin nguyện cùng Người vươn tới mãi
Vững như muôn ngọn dải Trường Sơn.

NGƯỜI THANH NIÊN DŨNG CẢM BẮT CUỚP


Vào lúc 10h50 ngày 10/8/2007, chị Nguyễn Thị Thư, sinh năm 1978, tạm trú tại KP4, đường số 9, phường Bình Hưng Hòa, quận Bình Tân điều khiển xe gắn máy chở chị Nguyễn Thị Hương Lan, sinh năm 1978, thường trú tại 26/6 Trần Thánh Tông, phường 15 quận Tân Bình trên đường đi học về. Đến trước nhà số 14 đường C2, chung cư Khu công nghiệp phường Tây Thạnh, quận Tân Phú thì bị 2 tên Huỳnh Công Thương, sinh năm 1989, thường trú tại 118/30/21 Lê Trọng Tấn, phường Tây Thạnh, quận Tân Phú và tên Phạm Lê Huy Hoàng, sinh năm 1990, thường trú tại số 30/5, tổ 74 phường Sơn Kỳ quận Tân Phú đi xe gắn máy áp sát giật túi xách rồi bỏ chạy. Chi Thư tri hô thì được anh Nguyễn Tiến Thạnh, sinh năm 1966, thường trú tại 152/54/11A Lạc Long Quân, phường 3 quận 11 là thợ in thuộc phân xưởng màn ghép – Cty bao bì Sài Gòn, Khu công nghiệp Tân Bình dùng xe Honda đâm thẳng vào xe bọn cướp làm chúng té ngã và bắt được 2 tên cướp giao cho Công an phường. Tang vật tạm giữ : 01 xe Honda biển số 51P5-1208, 01 túi xách bằng vải bên trong có 800.000 đồng, 01 đồng hồ đeo tay hiệu Gucci. Nội vụ chuyện Đội Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội xử lý.
       
        Để động viên tinh thần dũng cảm, tích cực tham gia công tác phòng chống tội phạm của anh Nguyễn Tiến Thịnh, Ủy ban nhân dân quận Tân Phú đã tặng Giấy khen cho anh Thịnh với số tiền thưởng là 600.000 đồng, hỗ trợ 500.000 đồng để sữa chửa xe. Ngày 21/8/2007, tại Hội nghị tổng kết 3 năm liên tịch giữa Mặt trận tổ quốc - Công an quận và kỷ niệm ngày Toàn dân tham gia bảo vệ an ninh Tổ quốc do Công an quận tổ chức, anh Nguyễn Tiến Thịnh đã vinh dự được mời báo cáo trước hội nghị về thành tích dũng cảm bắt cướp của mình.


Đoàn viên: Đỗ Thị Kim Oanh

NHỮNG CÔNG VIỆC THẦM LẶNG


Tập thể cán bộ, giáo viên, công nhân viên trường mầm non Hoàng Anh chia tay cô trong buổi tiệc cuối năm, và đó cũng là ngày cô nhận quyết định nghỉ hưu. Trong buổi tiệc ấy, không ai có thể giấu được niềm xúc động xen lẫn những giọt nước mắt, nỗi buồn trong buổi chia tay một người cô, một đồng nghiệp, một người bạn được gọi với cái tên thân mật – “má Mai”.
Cô tên Đặng Thị Mai, sinh năm 1954, 55 tuổi đời với 20 năm làm việc và cống hiến dưới mái trường mầm non Hoàng Anh. Dù không trực tiếp đứng lớp giảng dạy nhưng tập thể sư phạm nhà trường và những “mầm non” luôn nhớ đến cô, nhớ đến hình ảnh “má Mai” hằng ngày vẫn cần mẫn làm cho trường lớp sạch đẹp, ngăn nắp, khang trang. Năm 2009, cô được nhận Kỷ niệm chương Vì sự nghiệp giáo dục, đó là sự ghi nhận những đóng góp của cô đối với sự nghiệp trồng người. Vào nghề từ năm 1987, ngày ngày hình ảnh người phụ nữ đội nón lá cẩn thận quét từng lớp lá rụng dưới sân trường, sắp xếp lại từng chiếc xe của giáo viên trong nhà xe; gìn giữ cẩn thận từng chiếc nón, áo mưa khi giáo viên quên do vội lên lớp cho đúng giờ. Có người hỏi: “Sao má Mai lượm chi một cành cây mục rơi ngoài đường cho cực?”; má trả lời: “Việc nhỏ mà, thấy gai mắt chịu không được nên làm vậy thôi”. Những việc làm đó đã thể hiện qua đôi bàn tay gầy guộc của cô, luôn linh hoạt trong mọi công việc của nhà trường. Ngoài công việc ở trường, về địa phương cô là một hội viên nòng cốt của Hội Phụ nữ, hăng say trong công việc của Hội.

 Dù hoàn cảnh gia đình còn không ít khó khăn nhưng thời gian trước đây, cô còn cưu mang và chăm lo cho một người già neo đơn không nơi nương tựa tại ngôi nhà nhỏ của mình. Kết thúc công việc ở trường, tại địa phương, cô trở về gia đình với vai trò người vợ hiền, người mẹ đảm đang chăm lo cho đàn con khôn lớn, trưởng thành.
           Trong cuộc sống, mỗi người đều được xã hội phân công một công việc, một nhiệm vụ khác nhau, không có công việc nào danh giá hay cao sang hơn công việc nào. Điều quan trọng là mỗi người tự nhận thấy trách nhiệm của mình trong công việc mà mình đang đảm nhận và hoàn thành xuất sắc công việc đó. Học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Hồ Chí Minh không phải là làm những việc lớn lao, to tát mà trong mỗi công việc bình thường hằng ngày, mỗi người cố gắng hoàn thành tốt hơn ngày hôm qua đạt được thì đó chính là làm theo lời Bác một cách đúng đắn, thiết thực nhất. Đó cũng là những việc làm hằng ngày, đời thường nhất mà “má Mai” đã làm để ươm mầm cho những “chồi non” thân yêu của mình và cống hiến cho xã hội.

Đoàn viên: Đỗ Thị Kim Oanh

“ÔNG BÍ THƯ QUẬN ỦY "NUÔI HEO ĐẤT"


Nghĩ về Bác


NHẬT KÝ LÀM THEO LỜI BÁC
Đoàn viên: Đỗ Thị Kim Oanh

Cuộc đời Hồ Chí Minh – một cuộc đời huyền thoại. Nhân cách Hồ Chí Minh – nhân cách của mọi thời đại. Ở Bác hội tụ tất cả những phẩm chất tốt đẹp của con người . Nhìn ánh mắt, nụ cười của Bác ta cảm nhận sự yêu thương luôn đầy ắp trong trái tim của một người Cách Mạng Vô Sản. Bác yêu tất thảy mọi sự vật hiện hữu xung quanh mình. Yêu mỗi gốc lúa, mỗi nhành hoa, yêu từng con sông mảnh đất, …và hơn hết tình yêu thiên nhiên kia là lòng nhân ái bao la vô bờ bến của Người đối với đồng bào cả nước, với nhân loại cần lao. Dù ở cương vị nào thì ở Người cũng toát lên vẻ thánh thiện của một bậc thánh nhân. Quả là không có bút mực nào có thể diễn đạt hết sự cảm phục sâu sắc của tôi về Hồ Chí Minh – tấm gương sáng cho mọi thế hệ trẻ noi theo và tiếp bước.
Rất nhiều sách vở, thơ ca ca ngợi công lao đức độ của Người nhưng tôi thấm thía hơn khi được tìm hiểu những câu chuyện thường ngày rất đỗi giản dị nhưng chứa đựng nhiều giá trị nhân văn sâu sắc. Mỗi một câu chuyện đọc xong ngẫm nghĩ, tôi lại có dịp nhìn nhận lại chính mình và rồi rất rất nhiều lần tôi tự hỏi lòng “mình có làm được như vậy không ?”, “mình đã làm được như thế chưa ?”…
Thật giản dị và thanh tao lãnh tụ Hồ Chí Minh của chúng ta khi thì trong bộ quân phục kaki trắng, khi thì mặc bộ áo nâu túi vải xuất hiện trước đồng bào cũng như trong các buổi hội nghị vẫn đẹp tươi lạ thường. Trên ngực không một tấm huân chương nhưng Bác đã đem ánh sáng hòa bình hạnh phúc đến toàn thể dân tộc Việt Nam. Một con người quá đỗi bình thường giản dị có thể làm được những điều phi thường tưởng chừng không bao giờ làm nổi.
Đức tính giản dị của Hồ Chí Minh là một đức tính tốt nhưng không phải ai cũng có thể học tập và làm theo, bởi lẽ đi cùng với nó phải kèm rất nhiều tố chất : sự thủy chung, tính tiết kiệm, biết nghĩ đến người khác… Thiết nghĩ, là những con người bình thường chưa thoát khỏi chủ nghĩa cá nhân, vị kỉ thì chúng ta chưa thể “ giản dị” được và phải chăng đó cũng chính là chỗ khuyết sâu thẳm nơi tâm hồn ta mà ta không có dịp nhìn nhận, chỉ khi đọc những mẩu chuyện thường ngày về Bác rồi tự vấn lương tâm mình khi đó ta mới có cơ hội bộc bạch thành tiếng, viết thành lời.
Càng đi sâu tìm hiểu, đến với mỗi câu chuyện lại mở ra cho ta thật nhiều điều hay và bổ ích .

Ở câu chuyện “ Mọi người cũng phải có phần chứ ”, tôi hiểu rằng trong cuộc sống của chúng ta nếu nói đủ thì không biết như thế nào là đủ nếu con người không biết bằng lòng với cuộc sống, chỉ biết lo cho bản thân mình mà không nghĩ đến người khác. Ở đây chúng ta học được ở Bác lòng nhân ái, yêu thương, quan tâm đến người khác, có vậy ta mới nhận được tình yêu thương ấy từ họ.
Đến với câu chuyện “ Chia cho những ai yếu mệt ” ; “ Nói khẽ để anh em nghỉ ” hay “ Mình chẳng thần thánh gì ” … Tôi hiểu rằng sống luôn luôn phải biết nghĩ đến người khác, quan tâm không chỉ đời sống vật chất mà cả đời sống tinh thần của người dân đặc biệt là những người dùng người. Có như thế chúng ta mới thu được nhân tâm và mọi công việc dù khó đến đâu cũng có thể vượt qua.
Với câu chuyện “ Đề nghị sửa ngay một câu ” tôi lại thấy nó hay ở chỗ chúng ta làm sao phải luôn sống hòa mình với tập thể, ngay cả lúc chê cũng vẫn khiến người bị chê nhận thấy cái sai và vui vẻ sửa chữa mà không mất lòng.
Hay câu chuyện “ Không phải cá tính đâu ” tôi học được rằng mình không nên nóng giận khi làm việc và ở mọi tình huống cư xử, giải quyết công việc chúng ta cũng nên tôn trọng nhau
Nhưng câu chuyện “ Bác sẽ cố gắng trả lời hết ” lại giúp tôi rất nhiều trong nghề nghiệp. Với vai trò là một giáo viên, để giảng giải cho học sinh hiểu vấn đề chúng ta nên thay đổi phương pháp tùy từng tiết học tạo không khí sôi nổi, ấm cúng, thoải mái nhưng vẫn đạt hiệu quả.
Thế đấy, cuốn sách trên tay tôi kể những câu chuyện ngày thường về Bác Hồ chỉ vẻn vẹn có 106 trang nhưng đã dạy tôi biết bao điều về con người, cuộc sống và cách xử thế mà thiết nghĩ có sống đến 106 tuổi chưa chắc tôi ngộ ra được. Nói thì thấy buồn cười nhưng thật sự để cảm nhận và hiểu được những lớp nghĩa sâu xa và làm theo đó thì không đơn giản chút nào.
Thử hỏi ai trong chúng ta biết sống vì người khác, lấy niềm vui của người khác làm niềm vui của chính bản thân mình mà không vụ lợi. Chúng ta – những con người bình thường thôi đã tìm được giá trị đích thực của ba chữ “ bình thường thôi” hay chưa. Còn đó muôn vàn những khó khăn trở ngại, những hơn thua được mất trong cuộc đời, và đâu đó trong cuộc đời vẫn còn những bàn tay ấm áp nghĩa tình .
Cứ thế, mặc cho dòng đời trôi nhưng chỉ xin một phút giây thôi chúng ta để lòng mình lắng đọng cùng lắng nghe câu hát trong bài hát “ Để gió cuốn đicủa nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
… “ Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không. Để gió cuốn đi …”
Phải chăng Hồ Chí Minh chính là cơn gió lạ thổi tất cả những toan tính, lọc lừa, giả dối trong ngõ ngách sâu thẳm của trái tim con người bay đi xa mãi để nhường chỗ cho những yêu thương tràn ngập tâm hồn ta.
Tôi tin không chỉ riêng tôi mà tất cả những ai có dịp được tìm hiểu về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh đều học được bài học bổ ích quí giá cho bản thân và khi có cơ hội ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ theo cơn gió yêu thương sẽ thổi bùng những việc làm đầy ý nghĩa mang hơi ấm đến với cuộc đời.
Trong thực tế, tôi bắt gặp hình ảnh rất nhiều những con người của thời đại mới sống , học tập, làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh.

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2010

Ông Bụt mang quân hàm xanh



Hiện nay cả nước đang thi đua học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, đã có rất nhiều những tấm gương, điển hình về Làm theo lời Bác được tuyên dương. Nhưng trong câu chuyện “ Ông Bụt mang quân hàm xanh” dưới đây nói về anh Danh Trường Danh ở đồn Biên Phòng 754 Phú Quốc đã đăng trên báo Tuổi Trẻ sẽ cho chúng ta thêm nhiều những sẽ chia về những việc làm của bản thân mính đối với xã hội.
Năm năm trước, vuốt mắt cho vợ chồng người đồng đội xấu số Dương Thành Ghi, anh đã nhận lời nuôi hai bé Bảo và Chi. Khi nắm tay anh, nói lời trăng trối, cái thân hình khô đét, không khóc nổi một giọt nước mắt của Dương Thành Ghi hẳn chỉ còn biết bấu víu vào trái tim nhân ái cuối cùng của người đồng đội hiền lành. Cuối cùng, vì còn ai nữa có thể dang tay cứu vớt cuộc đời bé bỏng tội nghiệp của hai đứa con anh khi mà ngay cả họ hàng cũng xa lánh những đứa cháu máu mủ vì nỗi ghê sợ bệnh tật...
Khi ấy Chi chỉ mới ba tuổi, máu tuôn, mủ xì lỗ tai, thân thể lở loét vì căn bệnh chết người HIV lây từ cha mẹ em. Ẵm đứa trẻ trên tay mà anh chẳng biết cuộc sống của gia đình mình sẽ đi về đâu. Rồi khó khăn chồng chất khó khăn khi tiệm tạp hóa “kiếm cơm” của vợ anh phải dẹp đi vì nỗi ghê sợ của chòm xóm lúc ấy. Tất cả chỉ còn trông mong vào đồng lương còm cõi của anh lính biên phòng...
Năm năm qua đi, cháu Bảo bây giờ đã học lớp 6, bằng tuổi con trai anh ngày ấy. Đứa con trai duy nhất qua đời chỉ hai hôm sau khi anh tiễn biệt người đồng đội Dương Thành Ghi. Trong nỗi đau tột cùng của người cha mất con, anh càng yêu thương hơn nữa Bảo và Chi mồ côi tội nghiệp. Hai năm sau, vợ chồng anh sinh được bé gái Bích Ngọc.
Trong cái gia đình nhỏ năm người ấy, những đứa trẻ lớn lên như anh em ruột thịt. Chị Chi tuy còn bé nhưng đã biết cách giữ cho em khỏi lây bệnh. Anh Bảo thì học hành chăm ngoan. Còn cha Danh cứ mỗi tháng lại vượt hơn 30 cây số đến bệnh viện lấy thuốc cho Chi. Đồ con cởi ra, máu mủ lở loét tanh hôi vô cùng, vợ chồng anh thay nhau giặt giũ, chẳng nề hà.
Cảm kích trước nghĩa cử cao đẹp của Danh, Đồn biên phòng 754 Phú Quốc đã chắt chiu mỗi tháng 200 ngàn đồng góp cùng gia đình anh nuôi các cháu. Nhưng khổ nỗi đồn nghèo quá, chỉ được ba tháng là hết tiền. Bà con chòm xóm cũng nghèo, mỗi lần đi biển về chỉ cho các con anh được dăm ba cái tép con tôm. Vậy mà anh vẫn cười tếu táo “Không khó khăn gì đâu, con nít nó ăn hết bao nhiêu mà khổ...”. Có người cám cảnh khuyên anh mang cháu vào trung tâm chăm sóc cho đỡ cực thân. Nhưng nhìn đôi mắt trẻ thơ trong trẻo anh đâu nỡ. Lý lẽ của anh chỉ đơn giản là “Có chết, con cũng phải được nằm trong vòng tay tôi”...
Rồi cứ đến ngày giỗ vợ chồng Ghi, một mình anh lại lo liệu lấy. Anh bảo: “Làm vậy để thằng Bảo lớn lên lấy vợ còn nhớ mà thờ cúng ba má nó”. Người ta gọi anh là “ông bụt mang quân hàm xanh” cũng phải! “Ông bụt” đã mang đến điều kỳ diệu cho cuộc đời Bảo và Chi. “Ông bụt” chỉ xin ông bụt nào đó có thực trên cuộc đời này “hãy cho những đứa con của tôi được sống khỏe mạnh...”. Ngay cả trước bàn thờ người đồng đội chịu ơn mình, anh cũng chỉ khấn: “Mày phù hộ cho con cái tao không bệnh tật, nếu không tao không cúng cơm mày nữa đâu”...
Rồi năm tháng cũng qua đi, năm tháng làm dịu những nỗi đau. Anh Danh cũng biết rằng cuộc sống của bé Chi vô cùng ngắn ngủi. Nhưng mỗi phút giây con khỏe lên, đến trường cùng chúng bạn, trong lòng anh lại ngập tràn niềm tin vào những điều kỳ diệu. Còn với Bảo, mai này lớn lên em sẽ gặp được nhiều trái tim nhân hậu khác nữa. Nhưng có lẽ Bảo sẽ mãi biết ơn “trái tim nhân ái cuối cùng” của cha Danh đã an ủi tuổi thơ bất hạnh của mình.

Võ Đinh Hải Linh (GV Sử THCS Tân Thới Hòa)

Mỗi khi nhắc đến cô...


Mỗi khi nhắc đến cô Trần Thị Thơm, các bạn trường Ernst Thalmann (Q.1, TPHCM) lại tự hào kể về cô giáo của mình.
 “Lửa” từ bục giảng  
Cô là giáo viên dạy văn, môn học được xem là dễ… “gây mê” nếu giáo viên thiếu “lửa”. Những ngày đầu đứng lớp, cô đã không tránh khỏi điều này. Buồn khi thấy trong tiết học của mình, học trò cứ để tâm trí… bay tận đâu đâu, cô quyết tâm thay đổi phương pháp dạy. Bằng cách đưa vào bài giảng những câu chuyện có thật từ cuộc sống đời thường, cô đã chỉ cho học trò thấy được mối quan hệ giữa văn và thực, giữa nhân vật tưởng tượng và con người bằng xương bằng thịt. Tấn Sang (lớp 11A1) kể: “Nhân vật Chí Phèo của thế kỉ trước trở nên gần gũi với tụi mình hơn khi được cô liên hệ với một bộ phận thanh niên hư hỏng ngày nay. Họ - nếu không được quan tâm, tiếp sức, sẽ khó vượt qua hình ảnh quỉ dữ để làm lại cuộc đời. Bài giảng của cô gợi cho tụi mình suy nghĩ về thái độ cư xử đối với những người lầm đường lạc lối”... Ngoài giờ học, cô thường tổ chức cho học trò đến thăm các mái ấm, nhà mở… Những trải nghiệm từ đời sống thật không chỉ giúp các bạn trang bị vốn sống mà còn có thêm nhiều bài học làm người…
Khi cô là bạn  Cát Huy (lớp 12A4) tâm sự: “Có lần, cô kể cho tụi mình nghe câu chuyện về tấm lòng nhân ái của Bác Hồ. Khi ấy, tụi mình cứ nghĩ đó là cách cô giúp học trò thư giãn trong giờ học. Nhưng khi chứng kiến những việc cô làm, tụi mình chợt nhận ra câu chuyện ấy đã ảnh hưởng rất lớn đến cách sống của cô”. Đó là việc cô âm thầm theo dõi và phát hiện nguyên nhân khiến bạn N (lớp 11A1) thường xuyên đến lớp trễ, không thuộc bài là do phải đi bán chuối chiên phụ giúp gia đình. Hiểu chuyện, cô trích một phần tiền lương ít ỏi của mình giúp bạn đóng học phí (nhưng lại nói là do nhà trường hỗ trợ); rồi động viên bạn tới nhà để cô dạy kèm miễn phí. Đó còn là việc cô tìm đường đến tận nơi ăn chơi của những học trò lêu lỏng để tỉ tê, khuyên nhủ...


Việc làm thầm lặng của cô đã khơi dậy niềm lạc quan, yêu đời đối với những học sinh cá biệt, giúp các bạn ấy “lột xác” thành những người sống đẹp, như cách cô đang sống.  Là trợ lí thanh niên, cô thích “nghía” xung quanh để phát hiện những “ngôi sao học trò” trên các lĩnh vực để tìm cách bồi dưỡng năng khiếu. Còn nhớ trong Đêm hội văn hoá diễn ra ở trường, bên cạnh các ca sĩ chuyên nghiệp, cô đã mạnh dạn tạo điều kiện cho dàn ca sĩ “cây nhà lá vườn” biểu diễn trong một chương trình có bán vé. Và cô đã không nhìn lầm người. Được cô tin tưởng, các ca sĩ học trò đã biểu diễn hết mình, góp phần thu về cho trường số tiền 30 triệu đồng để gây quĩ hỗ trợ học sinh nghèo, xây dựng một căn nhà tình thương ở Vĩnh Long.  Thương học trò, cô cũng được không ít học trò thương. Thế nên, ngày 20/11 cô thường nhận được rất nhiều hoa. Nhưng cách đây ba năm, cô quyết định… từ chối nhận hoa và khuyên học trò của mình hãy sử dụng tiền mua hoa để giúp những người có hoàn cảnh khó khăn. Cô bảo: “Nghĩa cử đẹp của các em mới là món quà mà cô muốn nhận”. “Sự kiện” lần đó cũng mở đầu cho một hoạt động mới của nhiều bạn học sinh trường Ernst Thalmann: tiết kiệm tiền đóng góp vào quĩ Vì người nghèo, quĩ Hỗ trợ nạn nhân bị chất độc da cam...  Có lẽ giáo viên, học sinh trường Ernst Thalmann không ngạc nhiên khi biết tin cô Thơm đoạt giải nhất tại hội thi “Kể chuyện tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” do Thành uỷ TPHCM tổ chức (tháng 6/2008). Bởi lẽ cô không chỉ kể chuyện mà từ lâu đã “theo gương Bác” bằng chính cách sống của mình. Và tin giáo viên Trần Thị Thơm trở thành ứng cử viên trong cuộc vận động bình chọn Công dân trẻ tiêu biểu TPHCM năm 2008 của Thành Đoàn hẳn sẽ là tin vui đối với những ai từng yêu mến, tin tưởng cô.

                                                    TRẦN KHÁNH VINH (GV Văn THCS Tân Thới Hòa)








Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Chi Đoàn Trường THCS Tân Thới Hòa quyết tâm học tập và làm việc theo gương Bác Hồ vĩ đại