Cuối tuần, tôi phụ mẹ và chị dọn lại tủ quần áo của mình. Sau một hồi lúi húi sắp xếp, phân loại, tôi gom lại được một bao to quần áo “lỗi mốt”. Đó là một bao quần áo to gồm hơn 10 bộ quần áo và các vật dụng đã cũ. Tôi dự định sẽ đem bỏ đi tất cả. Nhưng, câu chuyện về Bác năm xưa chợt hiện lên như đang diễn ra trước mắt tôi.
Trong hành trình đi tìm đường cứu nước năm 1914, tại Anh, Bác làm phụ bếp tại một khách sạn lớn. Theo phân công, mỗi ngày có một người đảm trách việc dọn dẹp chén đĩa của khách. Với những người phục vụ khác, họ thường đổ tất cả phần ăn thừa vào sọt rác. Nhưng khi đến lượt Bác, Bác lại gom những phần thức ăn thừa còn sạch, gói ghém cẩn thân vào một thùng nhỏ rồi nhờ đầu bếp hâm nóng lại. Việc đó được lặp lại nhiều lần, mọi người thắc mắc thì Bác mỉm cười đáp: Tôi mang cho những người nghèo, họ rất cần những thứ này. Hiểu chuyện, những người phụ bếp rất cảm kích về tấm lòng của Bác. Từ đó, họ chung tay góm phần gom những thức ăn thừa lại, gửi Bác để mang đến cho người nghèo.
Nghĩ về câu chuyện ấy, thế là ngày hôm sau, tôi mang bao đồ cũ ấy qua nhà chị hàng xóm, nhờ chị chuyển đến những người ở quê nhà của chị có hoàn cảnh khó khăn. Cảm giác được chia sẽ khó khăn với người khác thật là vui!


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét