Quyết định liều lĩnh
Cô giáo Bùi Thị Nhung (28
tuổi) vốn dạy ở Trường tiểu học Suối Cát, xã Suốt Cát, còn chồng cô là anh
Đặng Thanh Chương, công nhân Xí nghiệp cát trắng Cam Ranh, Khánh Hòa. Hai vợ
chồng có một đứa con gái xinh xắn là cháu Đặng Bùi Phương An cùng một mái nhà
nhỏ yên bình. Cuộc sống sẽ cứ thế trôi đi, nếu không có một ngày tình cờ cô
giáo Nhung nghe chuyện đảo Trường Sa đang có nhiều cháu nhỏ thất học.
“Hồi đó mình trăn trở lắm, mình cũng là
mẹ, lại là cô giáo. Biết các cháu nhỏ theo bố mẹ sinh sống ở đảo mà thất học
thì tội lắm. Đảo Trường Sa lại thuộc Khánh Hòa nên mình muốn có cái gì đó đóng
góp cho quê hương nên mới xin ra đây dạy học”, cô giáo Nhung kể với chúng tôi.
Nhưng chuyện xin ra đảo dạy học, ban đầu
cũng vấp phải sự phản đối quyết liệt của gia đình. “Mình là người có gia đình,
ra đảo thì chồng con một nơi, mình một nơi cũng khó. Mà mang theo cả chồng,
biết làm gì, con cái liệu có sống nổi với khí hậu khắc nghiệt ở Trường Sa
không, mình day dứt lắm”, cô Nhung tâm sự.
Trăn trở, day dứt của cô giáo Nhung thật
may lại được sự đồng cảm, chia sẻ từ phía chồng. “Nghe vợ bảo đi ra đảo, ban
đầu mình cứ tưởng là đùa. Nhưng khi nghe ý định nghiêm túc của vợ, mình cũng
suy nghĩ và ủng hộ vì mình hiểu cô ấy hơn ai hết. Lúc đó mình chỉ nói một câu,
ở trong đất liền thì lương anh đủ để nuôi em và con, còn ra đó thì em nuôi anh
nhé”, anh Chương nửa đùa nửa thật khi nhớ lại ngày xin ra đảo dạy học. Bố mẹ
của hai gia đình khi hiểu hết tấm lòng của hai vợ chồng trẻ cũng không ngăn cản
nữa, chỉ dặn mỗi câu: “Đã đi thì phải sống hết mình nơi quê hương mới”.
Mỗi ngày 4
“sô”, 5 lớp
Từ ngày ra đảo dạy học, một mình cô Nhung
phụ trách 12 cháu nhỏ đủ các lứa tuổi, từ mầm non cho đến lớp 4. Một ngày cô
dạy 4 “sô”, cả sáng lẫn chiều. Lúc thì dạy tập đọc, tập viết cho học sinh mẫu
giáo, lúc dạy văn, dạy toán cho các em lớp 2, lớp 3, lớp 4. “Mình soạn giáo án
đủ 9 môn cho học sinh lớp 2, lớp 3 và 11 môn cho học sinh lớp 4. Ở đây chỉ còn
môn thể dục là mình không dạy thôi vì khí hậu khắc nghiệt ở Trường Sa tự thân
cũng đã là một môn học quá nặng cho các em rồi”, cô Nhung cho hay.
Dạy học, soạn giáo án cho đến làm đề thi,
kiểm tra học kỳ và cho các cháu lên lớp, cô Nhung phụ trách tất. Nhiều đêm cô Nhung
phải thức đến tận 2, 3 giờ sáng để soạn giáo án cho các lớp, mà mệt nhất là
giáo án về môn văn. Không như trong đất liền, những hình ảnh minh họa luôn
phong phú, thậm chí các em có thể đi thực tế để hiểu, nắm bắt vấn đề rõ hơn.
“Học ở đảo nên các cháu không có điều
kiện tiếp xúc thực tế nhiều. Các cháu không được đi chơi công viên, sở thú, đi
xem phim, tham quan thắng cảnh. Bài tập làm văn các cháu làm luôn phải là một
sự tưởng tượng của riêng mình”, cô Nhung kể. Những cánh đồng lúa chín, cây đa,
đình làng, con trâu, cái cò… vốn dĩ thân quen, gần gũi với bọn trẻ trong đất
liền thì với bọn trẻ ở đảo chúng chỉ biết qua sách vở.
Cũng may gần đây Trường Sa đã có thể xem
được tivi, nên bọn trẻ có thể nhận thức được những gì cô giáo Nhung muốn truyền
đạt. Nói là vậy, đời sống tâm hồn của bọn trẻ ở đảo theo quan sát của chúng tôi
còn rất thiếu thốn. Mùa hè, chúng thường lấy trò chơi lượm ốc, san hô về rải
quanh nhà làm trò chơi bán hàng, nhưng mùa đông thì chỉ quanh quẩn trong nhà vì
thời tiết ngoài đảo rất khắc nghiệt.
Mỗi "lớp" của cô Nhung chia thành một
cụm, quay lưng vào nhau
Ghế
đu là trò chơi duy nhất của các cháu nhỏ trên đảo
Cô
Nhung cho biết, lũ trẻ ở Trường Sa được cái rất ham học. Ở đảo, không có nhiều
thứ để chơi nên hầu hết đứa nào cũng thích đi học, vì mỗi giờ học chúng tìm
thấy niềm vui. Để chương trình học của các cháu không bị lạc hậu, cô Nhung
thường phải liên lạc về đất liền xin đồng nghiệp giáo án, sách vở và cả đồ
chơi.
Tất
cả 12 học trò của cô giáo Nhung, đứa nào cũng học khá, thậm chí cháu Nguyễn
Thanh An, học sinh lớp 4 - cũng là cậu học trò lớn tuổi nhất trong bọn trẻ
- thì 4 năm liền đều đạt loại giỏi. “An nó siêng học lắm, nhưng điều kiện học ở
đảo không tốt bằng đất liền nên bố mẹ cháu dự định tốt nghiệp lớp 5 sẽ cho cháu
vào đất liền. Ở đây cũng có hai, ba cháu học khá bố mẹ đều đã cho vào đất liền
học tiếp rồi”, cô Nhung cho biết.
Vất
vả, khó khăn nhưng cô Nhung chưa bao giờ thấy lựa chọn của mình là sai lầm, bởi
ở đảo cô có một mái ấm yên bình, có người chồng thương yêu vợ hết mực cùng đứa
con gái xinh xắn. “Ở đây bọn em cũng rất được các anh chiến sĩ cũng như lãnh
đạo ở thị trấn Trường Sa quan tâm. Cả đảo như một mái nhà chung cho mọi người,
lại thường xuyên nhận được hỏi han, động viên từ trong đất liền”, cô Nhung nói
tiếp.
Mong
ước duy nhất của cô Nhung hiện giờ là có một chiếc máy vi tính cùng máy in, để
việc soạn giáo án, ra đề thi đỡ mệt hơn, thay vì cứ mỗi lần kiểm tra học kỳ cô
lại ra ủy ban thị trấn đánh nhờ đề thi. Thế nhưng, mong ước vậy nhưng cô vẫn
bảo với chúng tôi đừng xem đó là yêu sách, đòi hỏi, vì cô vẫn luôn khẳng định
mình chưa đóng góp được gì nhiều cho vùng biển đảo thiêng liêng của tổ quốc.
TRẦN KHÁNH VINH (GV Văn THCS Tân Thới Hoà)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét