Thứ Ba, 12 tháng 1, 2010

Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh


Trong xã hội ngày hôm nay, cùng nền kinh tế thị trường, nhiều người có lối sống không lành mạnh. Không ít người chỉ biết chăm lo cho lợi ích cá nhân của mình… Đó chính là biểu hiện của lối sống vô trách nhiệm, ích kỉ… Vậy làm cách nào để khắc phục tình trạng đó? Đó có thể là một vấn đề nan giải. Chính vì vậy, việc hưởng và làm theo cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức hồ chí minh” là rất quan trọng. Nó giúp mọi  người có những “bước đi” đúng đắn, và giúp cho chúng ta có thể tự trau dồi, tự rèn luyên bản thân mình ngày càng tốt hơn.
Trong đó việc “nâng cao ý thức trách nhiệm, hết lòng phục sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân" là rất quan trọng. Đây là cuộc vận động có ý nghĩa chính trị - xã hội to lớn, sâu sắc và thiết thực đối với sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc.
Trong hai năm qua, cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” đã được triển khai sâu rộng, đặc biệt trong các trường học, việc học tập và làn theo tấm gương đạo đức là một trong những việc rất quan trong để người giáo viên tự hoàn thiện bản thân mình. Nó đã trở thành thước đo để đánh giá quá trình trưởng thành và phát triển của một giáo viên.
Để tiếp tục đưa cuộc vận động đi vào chiều sâu cần phát huy vai trò và nâng cao trách nhiệm của đội ngũ cán bộ trong học tập và làm theo tấm gương của Bác.Trong năm 2009 này với chủ đề “Nâng cao ý thức trách nhiệm, hết lòng, hết sức phụng sự tổ quốc, phục vụ nhân dân” gắn với kỷ niệm 40 năm thực hiện di chúc của Bác,đòi hỏi mỗi tổ chức, cá nhân… xây dựng kế hoạch học tập làm theo tấm gương đạo đức của Bác với nội dung cụ thể và thiết thực.
Theo tôi, đây là cuộc vận động có ý nghĩa rất thiết thực đối với Đảng và nhân dân nói chung và đối với cán bộ viên chức của trường THCS Lê Lai nói riêng. Cuộc vận động không chỉ mục đích nhằm ca ngợi, làm nổi bật tư tưởng tấm gương đạo đức Hồ chí Minh; mà còn làm cho toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta thấm nhuần nội dung và nhận thức sâu sắc vị trí, vai trò, giá trị to lớn của tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh trong đời sống tinh thần trong xã hội. Qua đó phát hiện, nêu gương những nhân tố mới, những điển hình tiên tiến trong quá trình thực hiện cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”; Đồng thời là dịp để toàn thể giáo viên trường THCS Lê Lai nêu cao vai trò, trách nhiệm của mình với xã hội, thể hiện tình cảm, lòng biết ơn sâu sắc với Bác Hồ, vị cha già kính yêu của dân tộc.
Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại - Người sáng lập, lãnh đạo và rèn luyện Đảng ta , người anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hoá thế giới. Cuộc đời và sự nghiệp cách mạng vĩ đại của Người là tấm gường sáng ngời về đạo đức và lối sống. Đó là tấm gương về sự hy sinh cao cả, cả cuộc đời vì nước vì dân; là tấm gương về lối sống thanh tao, giản dị, trong sáng, gần gủi, gắn bó với nhân dân, tấm gương về tinh thần quốc tế cao cả. Đó là tinh thần làm việc tận tuỵ, hết lòng vì sự nghiệp cách mạng, vì nhân dân, là sự mẫu mực về đức tính “cần , kiểm, liêm, chính, chí công, vô tư”.
Vì vậy cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” là dịp để cho người giáo viên như tôi thấm nhuần hơn nữa những giá trị đạo đức trong sáng của Người, phấn đấu học tập và làm theo tấm gương đạo đức sáng ngời của Người. Để thực hiện có hiệu quả cuộc vận động trên, là một cán bộ viện chức cần phải thực hiện một số nội dung sau:
+ Tiếp tục đẩy mạnh công tác tuyên truyền , giáo dục về mục đích, ý nghĩa của cuộc vận động, để cuộc vận động có sức lan toả cả bề rộng lẫn bề sâu trong toàn Đảng, toàn dân, trong đội ngũ cán bộ viên chức và trong toàn xã hội… Để là được điều này, người giáo viên cần phải tự rèn luyện bản thân mình và giúp học sinh cùng học tập đạo đức tư tưởng Hồ Chí Minh một cách thiết thực. Trong quá trình thực hiện, người giáo viên cần phải thường xuyên nhìn lại bản thân mình, phải biết tự đánh giá và sửa chửa kịp thời những  sai sót của bản thân mình… Đó cũng là con đường ngắn nhất để giáo viên tự hoàn thiện mình và trở thành tấm gương sáng cho học sinh.
+ Cần phải có những việc làm thiết thực hơn trong việc hưởng ứng cuộc vận động này:
Về việc nâng cao ý thức trách nhiệm. Người giáo viên cần phải có trách nhiệm với công việc. Chúng ta cần tìm nhiều biện pháp để giảm tỉ lệ học sinh lưu ban, bỏ học. Để nâng cao thành tích của nhà trường.
Về việc phụng sự tổ, phục vụ nhân dân, người giáo viên cần có thái độ đúng mực khi giao tiếp với phụ huynh. Riêng với học sinh, chúng ta cần phải lấy sự công tâm để dạy dỗ học sinh… Từ đó hướng các em vào tình yêu quê hương, tình yêu tổ quốc.
+ Cần phải có những kế hoạch cụ thể để tự rèn luyện mình: rèn luyện về tính giản dị, tiết kiệm, trung thực…
Với nội dung của cuộc vận động “ Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” là “ Nâng cao ý thức trách nhiệm, hết lòng phục sự Tổ Quốc, phục vụ nhân dân” hết sức rộng lớn và sâu sắc. Bản thân cần phải gương mẫu thực hiện, nêu gương tốt về phẩm chất, đạo đức lối sống, “nói đi đôi với việc làm” theo phương châm “trên trước, dưới sau, trong trước ngoài sao”, học và học mãi nhận thức được về vị trí, vai trò của cán bộ, viên chức. Đó cũng là những vấn đề cốt lõi của việc nâng cao ý thức trách nhiệm, hết lòng, hết sức phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân theo tấm gương đạo đức Bác Hồ.
                                                                                                                                                     TRẦN KHÁNH VINH
                           (Giáo viên Văn Trường THCS Tân Thới Hòa)

VÒNG TAY ẤM ÁP ĐÓN NGƯỜI QUAY LẠI


Thấy những người 1 thời lầm lỗi sau thời gian hồi gia vẫn tỏ ra rụt rè, không dám tiếp xúc với láng giềng xung quanh, Chung chợt nghĩ :”Trên địa bàn có tới 16 người tái hòa nhập cộng đồng, nếu cứ đế các anh chị ấy sống tách biệt, tự cô lập như thế, e có lúc họ sẽ quay về đường cũ”. Mang nỗi lo của mình trình bày với các cô chú cán bộ phường, đồng thời đề xuất ý tưởng thành lập CLB Những người bạn, Chung mừng hết lớn khi được mọi người ủng hộ nhiệt tình. Ngày ra mắt CLB cũng là lúc chủ nhiệm Chung toát mồ hôi với công việc “khó nuốt” : vận động người hồi gia đến với CLB.
Cứ đều đặn mỗi ngày, Chung tranh thủ thời gian “tấp” vào từng nhà, trước hết là tiếp xúc với gia đình để nắm được tình hình và gây cảm tình, sau mới lân la làm quen với đối tượng. Thấy “cậu này lễ phép và dễ mến quá!”, những “người lạ” không còn cảm giác bị cộng đồng xa lánh nữa, sẵn sàng trải lòng tâm sự thật tình. Gặp anh T rỗi rảnh hay đi loanh quanh trong xóm, Chung chủ động “tấn công” liền :”Tiệm báo ở đầu ngõ đang cần người giao báo. Em đã chỗ cho anh rồi. Sáng mai, em giới thiệu anh với chủ tiệm bắt đầu làm luôn nha!”. Đang thất nghiệp bỗng có việc làm đàng hoàng để kiếm thu nhập phụ giúp gia đình, anh T xúc động đến nghẹn lời.
Ngoài liên hệ với các cơ sở sản xuất kinh doanh ở đại bàn. Chung còn chịu khó lên mạng tìm kiếm thông tin tuyển dụng để “săn” các công việc như : giao hàng, sửa xe, chăm lo hàng quán… nhằm giới thiệu cho những người đang mong làm lại cuộc đời. Chung tâm sự :”Mình tin nếu có nghề nghiệp ổn định, các anh chị ấy sẽ tự tin hơn khi hòa nhập cộng đồng, không còn thời gian nghĩ ngợi lung tung nữa”. Sau bao ngày lăng xăng, cuối cùng nỗ lực vì mọi người của Chung đã được đền đáp khi từng thành viên của  CLB Những người bạn đã tìm được công việc thích hợp. Còn nhớ, ngày anh D được nhận vào làm ở 1 công ty nước ngoài, không chỉ Chung mà cả CLB Những người bạn đều “hết hồn”, không giấu được niềm vui sướng. Lời chúc mừng khắp nơi bay về, nhưng Chung lại “bào chữa” :”Mình chỉ là người giới thiệu, còn được tuyển vào làm là do nỗ lực của anh D đó chứ?”. Chung là thế đó, lúc nào cũng tìm cách “né” những lời khen tặng, dù bạn xứng đáng được như thế!


                                                                  Nguyễn Thị Thư  ST
                                                                     (Nguồn Mực tím)


BÀI HỌC TỪ NHÀ SÀN


Sinh ra và lớn lên ở miền Bắc nên Đào Minh Hải (sinh viên ĐHSG) có nhiều dịp viếng thăm các khu tích về Bác. Qua  những chuyến tham quan ấy, “Nhà sàn Bác Hồ” là nơi đọng lại trong Hải nhiều ấn tượng sâu sắc nhất. Bạn kể, ngôi nhà của Bác chủ yếu làm từ tre với vài căn phòng nhỏ đơn sơ. Để tiết kiệm diện tích, Bác tận dụng vách ngăn giữa hai phòng thiết kế giá sách, lót ván lên các bậc thang để làm băng ghế ngồi… Tất cả những hình ảnh ấy gợi cho Hải suy nghĩ về lối sống bình dị, tinh thần tiết kiệm mà trước đây bạn  ít khi nghĩ đến.
Nếp sinh hoạt của Hải dần thay đổi, bắt đầu từ những việc làm thường ngày. Bộ quần áo đi học thay vì sử dụng 1 lần thì nay bạn cố giữ sạch để có thể mặc 2 lần nhằm tiết kiệm thời gian giặt giũ. Trong học tập, Hải chỉ mua những quyển sách hay tài liệu thật sự cần thiết, còn lại thì mượn thư viện, bạn bè để photo hoặc chịu khó ghi chép lại…. Nhiều người thắc mắc gia đình Hải đâu có khó khăn, sao phải cân nhắc kĩ lưỡng khi chi tiêu cho khổ thân. Hải cười hiền bảo : “Sống giản dị để có thể chia sẻ với nhiều người khác”.
Không chỉ thay đổi bản thân, Hải còn kêu gọi bạn bè cùng tiết kiệm. Chẳng hạn, trước kia nhóm của Hải thường có thói quen đi du lịch, cắm trại vào dịp lễ nên mọi chi phí đều cao, lại mất thời gian di chuyển do kẹt xe. Gần đây, Hải cùng mọi người nhất trí sắp xếp thời gian đi khám phá, thư giãn vào ngày thường sao cho không ảnh hưởng đến lịch học; điểm đến tuy gần hơn nhưng không ảnh hưởng đến chất lượng cuộc chơi. Đặc biệt, để kết hợp giữa chơi và học, Hải tìm cách lồng vào chương trình những tiết mục thi thố hay đố vui có thưởng. Ngoài ra, những lần đi xem văn nghệ ở trường, thấy trong cánh gà thường có nhiều bó hoa bị vứt khắp nơi thật lãng phí, Hải quyết định viết thư ngỏ gửi tới từng lớp để nhắn nhủ :”Hoa đẹp nhưng rồi sẽ tàn và cũng phải bỏ đi. Thay vì mua hoa, các bạn nên dùng số tiền ấy hỗ trợ những người có hoàn cảnh khó khăn”. Và thế là phong trào “biến hoa thành quỹ” nhanh chóng lan rộng, tạo điều kiện cho Hải cùng nhóm bạn có cùng tâm huyết thực hiện những chuyến viếng thăm, tặng quà cho trẻ em nghèo ở mái ấm Q.8, Trung tâm Bảo trợ Nuôi dưỡng Trẻ em Q.Gò Vấp…
Để thể hiện lòng tôn kính với Bác Hồ, suôt thời gian dài, Hải đã cất công sưu tầm về Bác hệ thống “tài sản” của mình thành chuỗi sự kiện gắn với cuộc đời – sự nghiệp của Bác. Cách sưu tầm của hải là góp nhặt những con tem có hình Bác từ các bức thư mà gia đình, người thân gửi từ Bắc vào, đến tiệm sách cũ tìm mua các quyển tạp chí chuyên về tem rồi cắt tem có hình Bác,… Sau đó, Hải thực hiện việc cắt dán, trang trí để cho ra đời album tem đặc biệt.
Chưa dừng lại ở đó, Hải còn cất công đi đến các tiệm mộc gỗ xin gỗ vụn về đục đẽo làm mô hình “Nhà sàn Bác Hồ” với thông điệp gửi đến mọi người :”Tiết kiệm không phải là biểu hiện của lối sống khắc khổ mà để hoàn thiện nhân cách, là tiêu chí đánh giá 1 dân tộc văn minh, cao thượng”…

                                                                          Thúy Loan ST
                                                                          (Nguồn Mực tím)



Thứ Hai, 9 tháng 11, 2009

Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền...

Thầy giáo NGUYỄN VĂN CẢI
Giáo viên trường THPT Quang Trung, huyện Củ Chi, TPHCM
Anh Nguyễn Văn Cải

LỚN LÊN TỪ RAU, ỐC VÀ NHỮNG TẤM LÒNG.
“Tôi quan tâm… bởi tôi đã từng được quan tâm”

Đến Củ Chi dò đường tìm hỏi nhà thầy Nguyễn Văn Cải, chúng tôi không ngạc nhiên lắm khi thấy người dân ở ấp Phước An, xã Phước Thạnh dọc tỉnh lộ 7 ai ai cũng biết về thầy. Bởi lẽ ở vùng quê nghèo này, thầy chính là một tấm gương sáng về lòng hiếu thảo và tinh thần hiếu học.

Gặp thầy Cải vào thời điểm chuẩn bị cho năm học mới thật khó bởi bao công việc cứ vây quấn lấy thầy. Thầy giáo Cải hiện là giáo viên dạy văn của trường Quang Trung, huyện Củ Chi, ngôi trường nằm ở vùng sâu nhưng tỉ lệ học sinh đỗ tốt nghiệp vừa qua đạt 98,61%.

Người học trò nghèo hiếu thảo

Ngay từ lúc lọt lòng đã không biết mặt ba là ai, mẹ lại mắc bệnh tâm thần. Cải sống cùng mẹ và chị trong căn chòi lá của bà cố để lại ở tổ 2, ấp Lào Táo Trung, xã Trung Lập Hạ, huyện Củ Chi. Có thể nói tuổi thơ của Cải là sự tiếp nối của chuỗi tháng ngày dài cơ cực, vất vả và thiếu thốn. Chị gái đã phải nghỉ học khi vừa lên lớp năm để đi làm thuê kiếm sống. Riêng Cải tuy vất vả với bao công việc để kiếm tiền xoay xở áo cơm nhưng quyết tâm học để sau này giảm bớt cái nghèo cho gia đình. Sáng nhổ mạ, cấy lúa; chiều trỉa đậu, nhổ đậu; mùa hè đêm ngủ ngoài đồng, đi chăn vịt mướn, là một trong số những “nghề” mà cậu bé Cải trải qua trong tuổi thơ của mình.

Yêu nghề giáo từ một kỷ niệm


Trong buổi giao lưu với các em học sinh, thầy giáo Nguyễn Văn Cải luôn bồi hồi khi nhắc đến những kỷ niệm tuổi thơ nghèo khó và hình ảnh cô giáo Hằng tận tâm lo cho mình đi học
Trong cuộc đời khốn khó, Cải có những cột mốc, những sự kiện tạo nên những bước ngoặt khiến anh không thể nào quên.

Sinh năm 1977nhưng đến năm 1980 Cải mới vào lớp một. Do mẹ bệnh Cải phải học trễ ba năm. Vậy mà đến khi chuẩn bị lên lớp bốn, cơ hội để Cải đến trường hầu như… bế tắc khi thì mẹ trở bệnh nặng, chị gái cũng vì bệnh mà thất nghiệp.

Cải bồi hồi nhớ lại: "Tôi nhớ như in cái ngày tựu trường năm lớp 4, tôi không đến trường mà nằm ở nhà khóc sưng mắt. Buồn lắm, nhưng chị bệnh, mẹ bệnh, cả gia đình phải thường xuyên ăn củ mì, rau chóc, rau chồn, gạo còn không có ăn thì lấy đâu ra tiền để đóng học phí. Ngày nhập học, đó là ngày 04.09, không thấy cậu học trò Nguyễn Văn Cải đến lớp, cô Trần Thị Hằng - chủ nhiệm mới, sau khi tìm hiểu hoàn cảnh đã nhắn tôi đến trường. Cô dùng tiền lương để đóng học phí cho tôi, mua thiếu dụng cụ học sinh cho tôi. Cô lại mượn (lẽ ra phải mua hoặc thuê) sách giáo khoa của trường cho tôi học …”

Anh kể tiếp: “Cô giáo Hằng là hàng xóm của tôi. Tôi biết nhà cô nghèo, chồng thất nghiệp. Cô phải một buổi đi dạy, một buổi đi làm thuê nuôi chồng, con. Kể từ lần được cô giúp đỡ, tôi như được “đổi đời”, không có cô chắc tôi đã phải nghỉ học”.

Hình ảnh cô giáo Hằng cao đẹp đã thắp lên trong lòng Cải tình yêu nghề sư phạm sâu sắc. Kể từ giây phút đó, Cải tâm nguyện phải học cho thật giỏi, lớn lên làm giáo viên để giúp đỡ học sinh gặp khó khăn như cô Hằng đã từng giúp anh. Lòng anh  tự nhủ phải học và học với quyết tâm sắt đá.

Mười năm học bên ngọn đèn dầu và đậu ba trường đại học

Kể về Cải của ngày xưa, thầy Lê Đình Hoe, hiệu trưởng trường THPT Quang Trung, từ năm 1989 đến nay, cho biết: “Đến giữa năm lớp 10, nhà trường mới phát hiện trường hợp khó khăn của Cải. Chúng tôi không thể nào kềm lòng trước hoàn cảnh đặc biệt khó khăn của em. Mẹ thì bệnh tâm thần., chị đã lập gia đình nhưng cũng rất nghèo và mang bệnh. Cải phải làm đủ thứ việc để lo cuộc sống, vừa giúp mẹ, chị vừa nuôi bản thân ăn học. Khi chúng tôi đến thăm thì thấy Cải cùng gia đình phải dọn ra ở trong một mái nhà tranh nhỏ vì căn nhà tình thương của gia đình cũng sắp sập. Trong nhà hoàn toàn không một vật dụng nào đáng giá. Cải phải sử dụng cái giường đóng nẹp tre làm bàn học. Chỗ ở của em không phải là nhà mà là cái chòi thì đúng nghĩa hơn. Trong khi mọi hộ gia đình chung quanh đều có điện sử dụng thì gia đình Cải chỉ thắp đèn dầu, và Cải đã mười năm trời học tập dưới ánh đèn dầu đó”.


  
Nghe thầy Cải (thứ hai từ trái qua) kể về tuổi thơ vất vả mà thầy đã trải qua, các em học sinh trường THPT Bình Khánh đồng cảm nhiều với thầy vì phần lớn các em có hoàn cảnh khó khăn và phải lao động phụ giúp gia đình
Cảm thương người học trò giỏi, tuy nghèo mà hiếu học, các thầy cô trường Quang Trung bàn tính cách hỗ trợ. Nhân dịp trường thay đường dây mới, nhà trường đã lấy dây cũ, mua bóng đèn và các thiết bị cần thiết đồng thời xin ban quản lý ấp miễn tiền điện thế chân để mang “ánh sáng” về cho Cải. Và cũng từ đó, Cải được nhà trường miễn 100% tiền học phí.

Thế rồi không phụ lòng đùm bọc, cưu mang của bà con lối xóm, của thầy cô, của bạn bè, Cải đã phấn đấu học tập và tham gia các hoạt động phong trào rất tích cực. Suốt 12 năm học phổ thông, Nguyễn Văn Cải luôn đạt học sinh giỏi và nhiều năm đứng nhất lớp và hai năm làm Bí thư Đoàn trường. Đến kỳ thi đại học, Cải đậu vào ba trường đại học: Trường đại học Sư phạm TPHCM , trường Đại học Luật và trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn.

Đứng trước những ngã rẽ cuộc đời, Cải suy nghĩ nhiều lắm. Cuối cùng, Cải quyết định chọn đại học Sư phạm làm con đường đi cho mình. Hình ảnh cô giáo Hằng, chủ nhiệm năm lớp 4 cùng với tấm lòng cưu mang dạy dỗ của các thầy cô đã xây dựng nên trong tâm hồn và suy nghĩ của Cải sự cao quý của nghề dạy học. Cải quyết định sẽ tiếp bước con đường của thầy cô để trở thành một thầy giáo, sau này về dạy lại con em của quê hương mình như là cách đền đáp một phần công lao của thầy cô đã giúp đỡ cho anh từ thời tiểu học.

 

Trò chuyện với các em học sinh trường Trung Phú - Củ Chi, những tâm tình của thầy Cải được các em cảm nhận sâu sắc "phải học thật tốt để mai này làm việc góp sức xây dựng Củ Chi anh hùng của chúng ta tiến bộ cùng sự phát triển của thành phố Hồ Chí Minh"
Cuộc đời của Cải bắt đầu một trang mới. Anh rời làng quê với lòng quyết tâm đi tiếp con đường mà mình mơ ước. Hành trang theo anh là kí ức về những năm tháng nhọc nhằn không bao giờ có thể quên và những tấm lòng nhân ái đã luôn nâng đỡ mỗi khi anh sắp gục ngã. Lúc ấy có nhiều bài báo đã viết về anh như một tấm gương điển hình của tinh thần vượt khó học tập. Nhà báo Tố Oanh gọi “Nguyễn Văn Cải - lớn lên từ rau, ốc và những tấm lòng”. Báo Người Lao Động lại viết về anh “Cậu bé chăn trâu với ước mơ trở thành thầy giáo”. Tất cả những sự ví von, hình ảnh đó đều đúng với anh. Anh đã từng trải qua thời kì nhiều ngày không có gì để ăn. Cả gia đình phải ăn độn bằng rau chốc, rau chồn với khoai mì và cua đồng… để trừ cơm. Được hàng xóm cho một tô cơm cháy chị anh đã nghĩ ra cách dùng tô cơm ấy nấu cháo để cả gia đình cùng ăn. Và cũng những năm tháng còn là cậu học sinh tiểu học Cải đã đi ở đợ, chăn trâu, kiếm miếng cơm bỏ bụng.

Rời làng quê nhưng anh luôn mong ngày trở lại để thực hiện những gì mình đã tâm niệm, để báo đáp những tấm lòng mà từ đó anh lớn lên.

Trở về mái trường xưa…

 
Thầy giáo Nguyễn Văn Cải (trái) và thầy hiệu trưởng trường THPT Quang Trung

Để đến được cổng trường tiểu học và trung học đối với Cải đã là vô cùng cam go nhưng để đi hết được những năm tháng đại học Cải ại càng cơ cực gấp bội phần. Lúc Cải học đại học, mẹ lại trở bệnh. Được sự giúp đỡ của đồng chí Nguyễn Hoàng Năng, Phó giám đốc Sở Lao động - Thương binh và Xã hội TP. Hồ Chí Minh, mẹ Cải đã được vào bệnh viện Biên Hòa chữa bệnh không tốn tiền.

Kể về những tháng năm ngồi ghế giảng đường, thầy giáo Cải cho biết: “Tôi cảm thấy may mắn hơn các bạn khác bị tật nguyền, mồ côi vất vả không nơi nương tựa, không được đến trường. Năm 1999, tôi vào đại học, thông qua Đoàn trường Quang Trung và Sở Giáo dục - Đào tạo có giới thiệu nhận học bổng khuyến tài của thành phố, khi ấy có năm sinh viên được nhận 1.200.000đ/học bổng và cấp trong suốt quá trình học đại học. Khi vào đại học, anh chị phân công tôi là Phó Bí thư Đoàn trường kiêm chủ tịch Hội sinh viên. Ngoài việc học tập, nghiên cứu khoa học, tôi cũng tham gia phong trào tổ chức xây dựng Đoàn, Hội; quan tâm đến việc giúp đỡ sinh viên có hoàn cảnh khó khăn. Tôi được đi học là từ tập thể thầy cô, bạn bè. Cho nên, khi đi học,  tôi có thể làm được cái gì cho tập thể là sẽ làm hết sức mình. Khi tốt nghiệp đại học, nhiều nơi mời gọi làm việc nhưng tâm nguyện của tôi, ở nơi nào mình cũng làm công tác giáo dục, ở nơi nào mình cũng có điều kiện giúp đỡ học trò. Tôi nghĩ, quê mình còn nghèo lắm, còn rất nhiều các em học sinh gặp khó khăn nên tôi quyết định quay về ngôi trường xưa Quang Trung, để cùng với thầy cô cũ làm công tác giúp đỡ các bạn nghèo có điều kiện đến trường”.

Thế là gạt bỏ tất cả những lời mời, những cơ hội mang đến cuộc sống thoải mái hơn cho mình, người học trò nghèo Nguyễn Văn Cải, bây giờ là thầy giáo Nguyễn Văn Cải, trở về mái trường xưa, ngôi trường Quang Trung ở huyện Củ Chi, để mong cống hiến sức mình cho nơi đã yêu thương đùm bọc mình.

Ngay năm đầu tiên về, thầy Cải vừa dạy Văn vừa làm trợ lý thanh niên. Tiếp nối truyền thống của thầy cô về việc giúp đỡ học sinh nghèo hiếu học cũng như qua sự trải nghiệm bản thân vươn lên từ nghèo khó, Cải đã thành lập Câu lạc bộ Khuyến tài cho Hội Khuyến học TPHCM cũng như tham mưu trực tiếp cho thầy Lê Đình Hoe, hiệu trưởng trường Quang Trung thành lập Hội Khuyến học trường THPT Quang Trung.

Chính thức thành lập vào tháng 12-2002, Hội Khuyến học trường THPT Quang Trung là Hội Khuyến học cấp trường đầu tiên ở TP Hồ Chí Minh. Đây là ngôi trường chăm lo các em học sinh nghèo hiếu học từ sự vận động các Mạnh Thường Quân, kể cả du học sinh ở nước ngoài và thầy Nguyễn Văn Cải là một trong những người nhiệt huyết nhất của Hội.

Thầy Cải tâm sự: “Từ lúc còn là học trò, tôi đã quan tâm đến việc giúp bạn vượt khó. Có phong trào này sẽ giúp các bạn khó khăn cùng vươn lên như tôi. Nếu không có sự hỗ trợ này các em sẽ bỏ học ngay thời phổ thông. Kết quả bước đầu cho thấy, nhờ sự hỗ trợ của Hội khuyến học nhà trường, nhiều em vượt qua khó khăn, thi đỗ vào đại học như: Trần Thị Liên, Trần Lê Trung Hiếu... “.

Mô hình Hội Khuyến học cấp trường đầy ý nghĩa và mang tính thiết thực này đã nhận được sự ủng hộ rất lớn từ thầy cô, cán bộ trong nhà trường đến các Việt kiều, các tổ chức trong và ngoài nước, các nhà hảo tâm khi biết được thông tin qua báo chí. Kể từ khi thành lập (năm 2002) đến nay,  Quỹ đã xây dựng được 13 căn nhà tình thương dành cho học sinh nghèo của trường, cấp học bổng hơn 500 triệu đồng cho khoảng năm trăm học sinh, tặng 20 chiếc xe đạp và dụng cụ học tập, quà lễ, tết….Đó chính là nguồn động viên tinh thần để cho các em có hoàn cảnh khó khăn an tâm học tập tốt.

Trở về trường xưa, thầy giáo Nguyễn Văn Cải không chỉ chăm lo cho hoạt động chuyên môn mà còn rất nhiệt tình, năng nổ tham gia mọi hoạt động để xây dựng trường, chăm lo cho các em học sinh. Giảng dạy rất tốt, hai năm liền là chiến sĩ thi đua cấp cơ sở và ngành, nhiều năm liền được Trung ương Đoàn tặng bằng khen, là Đảng viên trẻ của chi bộ trường.

Trả lời câu hỏi của Bí thư Đoàn trường Nguyễn Huệ, thầy giáo Cải cho biết nỗi trăn trở của mình trước tình trạng các bạn học sinh không tha thiết với hoạt động Đoàn. Thầy chân thành cho biết mình đã được tiếp sức rất nhiều và trưởng thành nhờ có các hoạt động Đoàn
Nói về người học trò xưa, nay đã là đồng nghiệp, thầy hiệu trưởng đã không giấu được niềm tự hào của mình: “Sinh hoạt trường, chúng tôi thường lấy tấm gương của thầy Cải để các em học sinh noi theo. Đây là tấm gương mà theo tôi là hiếm thấy và cần nhân rộng. Vì nếu có nhiều em học sinh nghèo khó như Cải mà biết vươn lên trong học tập, cố gắng vươn lên là điều quý cho xã hội, cho đất nước”.

Thầy giáo Nguyễn Văn Cải được bình chọn là Gương Công dân trẻ thành phố 300 năm; Thanh niên tiên tiến thành phố Hồ Chí Minh ba năm liền; Học trò giỏi hiếu thảo miền Đông Nam bộ; Báo cáo điển hình Người tốt việc tốt cấp thành phố năm 1998; Một trong 50 Gương Sao tháng Giêng toàn quốc đầu tiên do Trung ương Hội Sinh viên Việt Nam tuyên dương năm 2000; Một trong “50 Gương hiếu thời nay” – chân dung học trò giỏi hiếu thảo của báo Tuổi Trẻ.

Sau những năm tháng bền chí vượt qua mọi gian khó, Cải đã tìm thấy hạnh phúc, niềm vui cho mình. Bên Cải ngày nay có người vợ hiền phụ anh chăm sóc mẹ, cùng anh vượt qua những khó khăn trong cuộc sống và hai đứa con ngoan. Cải tuy buồn về người chị bị bệnh ung thư vừa qua đời gần giáp năm nhưng bù đắp lại cho anh là niềm vui vì sức khỏe của mẹ anh đã hồi phục được 90%, tinh thần minh mẫn, Cải đang chăm sóc mẹ để mẹ được sống yên vui trọn những tháng ngày còn lại. Và Cải vẫn còn rất nhiều tâm nguyện, nhiều kế hoạch để thực hiện với mong muốn mang lại càng nhiều càng tốt những cơ hội học tập cho các em học sinh nghèo hiếu học.

Cuộc đời của anh ngày xưa là tấm gương tiêu biểu cho tinh thần vượt khó, việc làm của anh ngày nay là tấm gương cho cái tâm sống vì mọi người. Chúng tôi tin rằng anh sẽ thành công và hạnh phúc trên con đường mà anh đã chọn.

Chia tay thầy giáo Nguyễn Văn Cải trong khi trời vẫn còn mưa bay bay. Chúng tôi càng khâm phục hơn một người con chí hiếu, một trò giỏi vượt khó, một thầy giáo gương mẫu… và chợt nghĩ, đất nước ta còn nghèo tuy đã gia nhập với thế giới nhưng “để sánh vai với các cường quốc năm châu” như lời Bác Hồ mong muốn, thế hệ trẻ cần trang bị kiến thức và tinh thần vượt khó để vươn lên. Tấm gương của thầy giáo Nguyễn Văn Cải tuy nghèo nhưng hiếu học thi đỗ vào ba trường đại học và những tấm gương vượt khó khác đã dệt nên những câu chuyện cổ tích thời hiện đại sẽ là những câu chuyện được kể mãi cho những  thế hệ học sinh tiếp nối sau.

Viết xong nhân ngày khai giảng năm học mới 2007 - 2008.

(Trích từ www.noiket.com.vn)

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2009

Nhật ký điện tử về Bác của một đoàn viên năng nổ




LỜI TỰA


“ Hồ Chủ Tịch là kết tinh những giá trị tinh thần của nhân dân ta suốt bốn nghìn năm lịch sử. Ở Người , tinh hoa dân tộc kết hợp với chủ nghĩa Mác – Lênin , đỉnh cao của tư tưởng loài người trong thời đại mới” .
Lê Duẩn

Thật vậy những lời Hồ Chủ Tịch nói và mỗi việc Hồ Chủ Tịch làm đều khiến rung động lòng dân suốt từ hè phố Hà Nội đến những cánh rừng Việt Bắc , đồng cỏ Tây Nguyên hay ruộng Đồng Tháp Mười .

“ Giọng của Người không phải sấm trên cao
Thấm từng tiếng ấm vào lòng mong ước
Con nghe Bác tưởng nghe lời non nước
Tiếng ngày xưa và cả tiếng mai sau”

“ Hồ Chí Minh là tượng trưng cho những giá trị cao đẹp trong quan hệ giữa con người với con người : Kính già , yêu trẻ , tôn trọng phụ nữ ; Người quan tâm không sót một ai , hi sinh cho tất cả , nhưng lại không màng chút danh lợi nào cho bản thân . Suốt đời Người sống khiêm tốn , giản dị , thanh bạch , tao nhã ”
Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Nên chúng ta học tập (cách nói , cách viết , cách sống của Chủ tịch Hồ Chí Minh) trước hết là để thấy được ý nghĩa cao đẹp của tình người và sau nữa là để cho bản thân tự tu thân , dưỡng tính , sao cho mình trở thành con người thân thiện , hoà nhã , có lý , có tình , biết trước biết sau …Qua những “câu chuyện về cuộc đời Hồ Chí Minh” tôi tin rằng : ai trong chúng ta chỉ một lần đọc qua cũng thấm nhuần tư tưởng , đạo lý tốt đẹp đã hội tụ đầy đủ trong nhân cách một con người “Vô Sản” , vị lãnh tụ muôn vàn kính yêu của dân tộc Việt Nam .
“ Bác để tình thương cho chúng con
Một đời thanh bạch , chẳng vàng son
Mong manh áo vải , hồn muôn trượng
Hơn tượng đồng phơi những lối mòn”

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2009

Mọi người cũng phải có phần chứ





Một buổi trưa tháng 5 năm 1945, Bác đưa cho đồng chí cấp dưỡng một lọ mật ong và bảo nấu chè đỗ đen cho mọi người cùng ăn. Biết đây là quà tặng riêng của bác nhân ngày 1/5 nên đồng chí cấp dưỡng nói: "Thưa Bác, hộp mật này dành riêng cho Bác vì Bác không được khỏe.
Bác liền bảo:
- Tôi mệt thì nhiều anh em khác cũng mệt. Tôi được quà thì các anh em cũng phải có phần chứ.
Biết không thể làm Bác đổi ý nên anh em rủ nhau đi nấu chè. Nhưng khi đổ mật thì có người nói: Chỉ đổ một nửa thôi.

Đồng chí cấp dưỡng nói: tính Bác đã vậy nếu bớt mật lại, Bác biết được bắt đi nấu lần nữa thì mất công. Rồi đồng chí kể:

Có một lần đồng bào đem biếu Bác lạc và mật. Bác nhận nhưng cho nấu thành kẹo và chỉ giữ lại một phần nhỏ và bảo:
- Mọi người cùng thiếu thốn, sao lại chỉ lo riêng cho Bác. Bác già rồi, người già nên để lại kẹo cho các cháu

Có yêu người mới yêu nghề






Một lần Bác đến thăm một cơ quan, Bác ngồi xếp bằng ở giữa trong lòng bế cháu bé 2 tuổi. Bác hỏi: "Có ai thắc mắc gì không?" Một anh sinh viên thưa: "Thưa Bác, cháu là sinh viên ở hà Nội. Theo tiếng gọi, xếp bút nghiêng lên đường chiến đấu, cháu đã ra chiến khu. Tưởng mình được cầm súng, ai ngờ cấp trên giao cho làm kế toán, cháu chưa thông.

Nghe xong, Bác quay về phía mẹ đứa bé hỏi: "Vì sao chị chịu nhiều vất vả để nuôi con?". Người mẹ đáp: "Dạ, vì cháu thương con"

Bác quay lại phía anh bộ đội nói: "Nếu chú cũng thương bộ đội, thương nhân dân ngày đêm vất vả để kháng chiến thì chắc chú sẽ yên tâm công tác"

Bác trìu mến nhìn quanh mọi người và kết luận:
- Vì có yêu người, mới yêu nghề'

Dù làm gì, con người chúng ta cũng phải làm bằng cái tâm. Có như thế mới thành công.

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Chi Đoàn Trường THCS Tân Thới Hòa quyết tâm học tập và làm việc theo gương Bác Hồ vĩ đại